XtGem Forum catalog
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327942

Bình chọn: 10.00/10/794 lượt.

g, còn vấn đề những nhân viên đó có an toàn

mà trở về hay không, phụ thuộc vào kinh nghiệm của người đó, mà người

quyết định giao phó hợp đồng cho ai là “Sếp”- của Devils.

“SENDING...”

Moon đã nhấn nút, em không tha thiết gì cuộc sống nữa!

“ Complete”- di động của em báo hiệu.

- Xong rồi! Giờ thì thả nhóc về!- Ông già đích thân ra cửa tiễn em.

- Chào!- Moon bước đi.

Em bước ra ngoài sảnh chừng 10m, linh tính báo cho em biết một điều gì đó không hay!

- Theo sát nó!- Ông già hướng mắt vào hai tên sát thủ mặc đồ đen.

Chúng không tiễn em theo lối cổng chính, mà đề nghị em đi lối phụ!

- Mời cô vào xe!- Tài xế xe mở cửa một cách kính trọng.

Moon bước vào.

Một khi đã bước chân đi, không còn kịp để quay lại,...

Theo sau xe em là hai chiếc xe khác, vị tài xế bảo đó là theo sát để “Bảo vệ”.

Chúng chạy lòng vòng, rồi dừng lại trước một con ngõ nhỏ.

- Mời cô! Chúng tôi rất muốn đưa cô về qua cổng chính, nhưng giờ này

chắc Interpol đang đi thanh tra, thật khó, nên đành để cô đi lối này. Vì đường quá hẹp nên tôi không thể cho xe vào được. Cô chỉ cần đi qua con

đường này là sẽ ra đường lớn. Tôi chỉ tiến cô đến đây thôi! Chúc cô may

mắn!”- Vị tài xế để Moon bước ra khỏi xe thì quay đầu xe lại luôn.

Hai con xe đằng sau cũng chạy ngược lại.

Giờ đoạn đường chỉ còn mình em.

Theo sát là hai tên sát thủ! Moon không sợ cái cảm giác u tối của con đường này, em vẫn cứ bước đi, chầm chậm, từng bước một. Em càng

tiến sâu hơn, vẫn chưa nghe thấy bất kì tiếng chân lạ nào.

Đúng như người tài xế đó nói, con đường rất hẹp, có vẻ như đã tồn tại

lâu lắm rồi, kiểu kiến trúc cổ xưa, tường trần ẩm thấp, nấm mọc quanh

mép sàn,...

Em vừa rời khỏi chỗ này cách đây 30 phút, giờ em lại quay lại (!)

Mê cung! Chúng đã nhốt em vào mê cung!

Em nghe thấy tiếng bước chân mỗi lúc một to dần,...

Có lẽ chúng muốn để con mồi thích nghi với hoàn cảnh rồi mới ra tay.

Moon có gì để tự vệ?

Em có một chiếc di động đã ngoài vòng phủ sóng. Một chiếc USB. Và không gì hơn!

Em vẫn đang bước đi tiếp, em vẽ lên di động những lối mà em vừa đi. Mong là nó không hết pin, hiện giờ vạch pin vẫn còn đầy.

Nghiệp vụ của điệp viên cho em biết, em đang bị theo dõi bởi camera ở

khắp nơi, chắc chắn nhưng tên sát thủ đó biết chỗ em đang đứng. Chúng

chưa muốn ra tay thôi.

Em không hề có kinh nghiệm trong việc này, cũng không hề có vũ khí tự vệ. Còn hai tên sát thủ đó, chúng hoàn hảo.

Chính xác chúng là cặp đôi sát thủ cao cấp luôn hoạt động cùng nhau. Một nam và một nữ. Cả người đều khoác lên một màu đen kín mít, trừ đôi mắt

và lỗ để thở. Rất chuyên nghiệp.

Cái chết đối với em rất đơn giản! Chỉ cần đứng yên một lúc là có một vé sang thế giới bên kia, nhưng, em sống là vì ai?

Mes- Em đã sống vì anh trai mình, là “đã”, còn giờ thì sao?

Nếu em muốn chết, em hoàn toàn có thể toại nguyện, nhưng niềm tin ở anh cho em biết, ngày hôm đó anh không nói thật.

- Cạch!- Moon xoay người! tiếng cửa đóng lại. Chắc là cái cửa vừa nãy em bước vào từ xe của người tài xế.

Chúng sắp hành động rồi!

Em vẫn muốn tồn tại, vì em muốn được gặp lại anh.

Moon bắt đầu dời khỏi chỗ, em đi nhanh dần. Việc em cần phải làm bây giờ là đánh lừa được hệ thống camera ở đây.

Nếu không sớm tìm ra sơ hở của hệ thống camera này, em sẽ nhanh chóng bị bắn giết. Phải tranh thủ khi chúng vẫn đang chờ con mồi, em cần phải

làm được.

Không, em phải sống!

Moon vẫn đang suy nghĩ, tiếng chân của bọn sát thủ rất gần, chúng cố tình tạo tiếng động để thử thách em...

Moon chợt nhớ, ngày trước Ken đã dạy em rất nhiều dạng “mánh khóe” để che mắt hệ thống an ninh, có khi giờ lại dùng tới.

Em lục lọi trong đầu mọi cách thức, ngày ấy em đã học rất tập trung, vì em sợ hắn,...

Đây rồi! Moon nhớ ra. Phải thực hiện thật chính xác và nhanh chóng.

Moon đã nhằm thấy hai chiếc camera tối tân ở trên nóc nhà.

Với chiều cao 1m71 thì không thể với tới, em còn có đôi giày 10 phân.

Vẫn là khó vì trần nhà phải khoảng 3,5 m. Chỉ còn cách duy nhất!

Em gỡ giày trái ra, và sẽ làm trụ bằng đế giày bên phải. Thực hiện cú

xoay người tung lên, chân trái lấy đà là lề tường, em xoay một góc và

dùng tay phải tỳ đế giầy nhọn hoắt vào ống kính camera.

- Két!- Trượt rồi! Em đã xoay mình quá đà. Chiếc giày rơi xuống mặt đất.

Nếu không có hành động đó, có khi bọn sát thủ vẫn chưa hành động, nhưng giờ thì chúng nhập cuộc rồi.

Moon không còn sự lựa chọn nào khác, em chỉ còn biết chạy, ... Thật khó

khăn, một chân em chạm đất, còn một bên chân vẫn đang đi giày cao gót,

em vội vàng cúi xuống và tháo chiếc giầy ra, em chạy tiếp,...

Em đã làm rơi mất USB đúng tại chỗ đó!

Chạy và chạy, tiếp tục thực hiện một vòng tròn,...

Lại một cái camera trên nóc, đây là cơ hội cuối cùng.

Lần này mà thấy bại thì em không đủ khả năng để với tới bất kì cái camera nào khác.

Em dùng nốt chiếc giày còn lại, ném thẳng vào ống kính.

Hy vọng là thành công!

Trật rồi, chiếc giầy văng vào tường kế bên.

Thế là hết hy vọng,...

Moon thở hổn hển,...

Đế giày bị gãy do lực nén quá lớn, phi thẳng vào ống kính của chiếc camera đằng sau.