chỉ là muốn thoát khỏi loại cuộc
sống thế thân này thôi.” Lâm Duyệt nói ra mỗi một chữ, trong lòng đau như kim
châm vào tim!
Diệp Giai nở nụ cười, Lâm Duyệt nỗ lực nuốt nước mắt
hướng vào trong bụng, cũng cười. Loạng choạng đứng lên, nói: “Em đi về
trước, Nghị ca ca thấy em trở về quá muộn sẽ lo lắng.” Nàng không muốn
hắn phải lo lắng, lại càng không nghĩ muốn tiếp tục lưu lại, bởi vì nàng sợ bản
thân ngốc thêm một lúc nữa liền sẽ khóc lên mất!
“Anh ấy đối xử với em thật tốt!”
“Mỗi một chuyện mà anh ấy làm cho em, đều là làm cho chị.”
Lâm Duyệt mỉm cười nói ra cái sự thật này.
“Em về đây.” Lâm Duyệt nói xong rồi đi ra ngoài, đứng ở ban
công lầu hai nhìn xuống, hai chân hơi hơi có chút như nhũn ra. Nhưng cũng rất
nhanh áp chế xúc động. Nếu từ đây mất đi Mạc Lặc Nghị Phàm cùng tiểu Thư Tình,
nàng còn có thể giống như trước đây vô lo vô nghĩ được sao?
“Không phải sợ, dũng cảm một chút.” Bên tai truyền đến một thanh âm ôn nhu, nàng hơi hơi quay đầu, liền tiếp xúc đến ánh mắt mỉm
cười của Diệp Giai.
“Em vẫn luôn thực dũng cảm.” Lâm Duyệt tặng cho cô một nụ
cười tươi rói, hai cái giò run càng thêm lợi hại, mắt nhắm lại, tim đập ình
ình, túm lấy dây thừng liền hướng dưới lầu tụt xuống.
Cái mông vững vàng mà nện xuống mặt đất, Lâm Duyệt nhỏ giọng
xuýt xoa một tiếng, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Diệp Giai đang tươi cười hoạt bát trên
lầu hai. Không để ý đến bộ dáng tơi cười của cô, cả giận nói: “Chị là cố
ý đi?”
Diệp Giai xua tay tỏ vẻ vô tội, một cửa sổ phía bên kia của
biệt thự bỗng nhiên sáng đèn, cô kinh ngạc cả kinh sau đó cuống quít hướng bên
trong bỏ chạy.
Lâm Duyệt cũng không hàm hồ, xoay người liền trốn đi.
Một đường lái xe trở lại Bạn Sơn biệt thự, nước mắt Lâm
Duyệt chảy như suối, ở thời điểm xe dừng lại, nàng không thể không cúi đầu đem
nước mắt lau khô, thay bởi biểu tình bình tĩnh xuống xe, đem xe giao cho một
người lái xe bên cạnh.
Lưu Tuyết cùng tiểu Thư Tình ở lầu một chơi thật vui vẻ, nhìn
đến Lâm Duyệt , tiểu Thư Tình giơ một chiếc máy bay cỡ vừa đến trước mặt Lâm
Duyệt, khoái hoạt kêu: “Mẹ, mẹ xem, đây là Tiêu Thiên Kỳ đưa cho con.”
“Không phải là con được thưởng sao?” Lâm Duyệt xoay người đem
nó ôm vào trong lòng, miễn cưỡng cười vui nhìn nó, đứa nhỏ này đáng yêu tựa như
thiên sứ, nhưng là, lại không phải là của nàng, nàng không thể cố chấp chiếm
lấy nó!
“Không phải, là nó đưa cho con.” Tiểu Thư Tình lớn
tiếng sửa đúng nói.
Lưu Tuyết ở một bên cười nói: “Lâm Duyệt, bảo bối nhà
cậu thật có tiền đồ nha, mới hai tuổi đã biết dụ dỗ tiểu nam hài rồi, di truyền
thực đáng sợ nha….”
“Cậu thiếu việc đâu mà ở đây nói móc mình.” Lâm Duyệt nhăn
khuôn mặt nhỏ nhắn lại, trừng mắt nhìn cô liếc mắt một cái. Cảm giác ánh mắt
lại muốn ẩm ướt, mọi người trên toàn thế giới này đều đem nàng trở thành
Cameron phu nhân, nhưng là sự thật đâu? Nàng chỉ là người thế thân mà
thôi!
Một nữ giúp việc từ trên lầu đi xuống dưới, đứng ở bên cạnh
Lâm Duyệt cùng tiểu Thư Tình, cung kính nhìn nàng nói: “Thiếu phu nhân, thiếu
gia kêu ngài đến phòng trên lầu hai một chuyến.”
“Ân, đươc.” Lâm Duyệt không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào vỗ
vỗ đầu tiểu Thư Tình nói: “Bảo bối, không được chơi nữa, một hồi mẹ cùng con đi
ngủ.”
“Nga.” Tiểu Thư Tình ngoan ngoãn đáp lại, Lâm Duyệt khi đó
mới chạy lên lầu, một mình lái xe trốn đi, nàng chắc chắn sẽ bị Mạc Lặc
Nghị Phàm nhắc nhở nên đã sớm chuẩn bị.
Thư phòng lầu hai, Mạc Lặc Nghị Phàm đứng ở bên cửa sổ nhìn
chăm chú vào hoa viên lầu một, từ nơi này vừa khéo có thể nhìn đến hướng cửa
chính. Sở dĩ hắn liếc mắt một cái liền nhìn đến Lâm Duyệt đã trở lại, tâm tình
lo lắng một buổi tối cuối cùng cũng buông xuống.
Hai chân xoay lại, quay mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú
vào Lâm Duyệt, Lâm Duyệt trong lòng kinh ngạc bình ổn tâm tình xong, nhẹ giọng
kêu: “Nghị ca ca, anh tìm em có chuyện gì sao?”
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn chăm chú vào nàng, thật lâu sau mới
lạnh nhạt nói: “Không có gì, chính là muốn nhìn em một chút được không.”
“Nga…, ta… Tốt lắm.” Lâm Duyệt không được tự nhiên gật đầu.
Mạc Lặc Nghị Phàm bước ra vài bước, đứng ở trước mặt nàng,
nhìn chăm chú vào tròng mắt của nàng cố ý tìm tòi nghiên cứu hỏi: “Vừa mới em
đi Thủy Loan biệt thự, nói cho anh biết đi làm cái gì?”
Lâm Duyệt kinh hãi, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn vào
mắt hắn, nghi hoặc hỏi: “Anh làm sao mà biết em vừa mới đi Thủy Loan biệt
thự? Anh phái người theo dõi em?” thời điểm nói những lời này, trong thanh âm
tràn ngập mất hứng.
Mạc Lặc Nghị Phàm lại nhẹ nhàng mà nở nụ cười, ngón trỏ nhẹ
nhàng mà ma sát trên mặt nàng, ôn nhu nói: “Duyệt Nhi, em cho rằng em có thể
giống như hai năm trước đây vụng trộm mà chuồn khỏi anh hay sao ? Anh chưa
từng kiểm soát hành tung của em, là trên xe có hệ thống camera. “
Nguyên lai là như vậy! Lâm Duyệt thở hắt ra, xem ra về sau
muốn đi nơi nào, không thể lại đi xe của hắn. Nghĩ đến nửa câu phía trước
của hắn, nàng hồi tưởng lại tình cảnh đêm nay gặp mặt Diệp Giai. Như thế, nhìn
hắn hỏi: ‘‘Anh muốn biết em đi đến đó là làm c