ặt, anh ta lại bắt nạt cô?
Bàn tay anh dời xuống, giữ chặt cơ thể cô không cho cô giãy giụa, giọng điệu trầm thấp, rơi vào tai cô: “Em đi đâu? Tại sao không ở trong viện an dưỡng?”
“Tôi đói bụng, muốn đi ăn.” Cô giận giữ mở miệng, vẫn liều mạng giãy giụa muốn thoát ra!
Trời ạ, cô nằm trên người anh như vậy, cong người toàn bộ thân dưới dưới ở bên ngoài xe, nếu người đi đường trông thấy thì phải làm sao?
“Hả?” Mày khẽ giãn ra, bàn tay giữ người cô thoáng buông lỏng, lười biếng mở miệng: “Cô gái bên Italy cực kì nóng bỏng.”
“A?” Cô không hiểu, trợn to hai mắt nghiêng mặt nhìn anh, không hiểu anh nói câu đó có ý gì?
“Dáng người cũng rất tốt, không giống em, giống như tờ giấy, không có trước không có sau.” Anh trêu chọc cô.
Trong lúc nhất thời cảm thấy lửa giận bùng lên, lồng ngực căng phồng gần như không thể hô hấp, gương mặt nhỏ nhắt đỏ bừng, giận dữ mở miệng: “Vậy anh trở về làm gì? Sao không ở lại đó luôn.”
“Hả? Xem ra em một mình ở trong phòng cũng không hề cảm thấy cô đơn…” Anh lười biếng kéo dài âm điệu, đôi mắt đào hoa đang nhìn cô có phần sắc bén.
“Tất nhiên, anh không ở đây, cuộc sống của tôi trôi qua vô cùng sung sướng…”
“Bốp!” Một tiếng kêu vang, từ trong xe phát ra, Hoan Nhan ngẩn người, miệng dần mở lớn, cô có đánh vỡ đầu cũng không dự đoán được, anh lại dám, coi cô như đứa nhỏ, đánh mông cô!
“Anh, anh điên à?” Cô nghẹn họng nhìn trừng trừng, gần như là cắn phải đầu lưỡi của mình.
Anh lại cười giống như lưu manh: “Đi xuống, ngồi phía sau.”
Hoan Nhan lập tức đi ra, kéo cửa đi vào ghế sau, gió lạnh bao phủ toàn thân, cô lúc này mới phát hiện phía sau lưng đã ướt đẫm…
Hai tay nắm chặt túi xách, nhịp tim cô đập giống như là đánh trống, anh lại cố tình lái xe thật nhanh, không thèm quan tâm tới cô, cô không hiểu, thực sự không hiểu anh suy nghĩ gì, làm sao lại có những tư tưởng biến thái như vậy!
“Có uống thuốc theo đơn bác sĩ không?” Anh đổi tay lái, không quay đầu lại hỏi cô.
Hoan Nhan khẽ cắn môi dưới, cảm thấy lựa giận vơi đi một chút, gật đầu một cái, lại nghĩ anh không nhìn thấy, vì vậy mở miệng nói: “Có!”
“Bây giờ chắc cũng qua một tháng rồi.” Giọng nói của anh rất êm tai, một khoảng thời gian không được nghe, lúc này nghe lại thật sự cảm thấy dễ nghe.
“Hả?” Hoan Nhan phản ứng chậm, nghi vấn, nhưng anh lại mở miệng: “Đã ba mươi bảy ngày kể từ ngày phẫu thuật, nói cách khác, bảy ngày trước chúng ta có thể làm.”
“Làm cái gì?” Hoan Nhan không biết bác sĩ dặn dò cái gì, vẫn không rõ ràng lắm.
Anh đột nhiên dẫm phanh lại, quay mặt sang giọng nói kiên định nhưng có phần cợt nhả: “Làm tình, còn có thể làm cái gì!”
“Thân Tống Hạo!” Hoan Nhan hô to, không chút nghĩ ngợi đưa tay đánh anh!
Anh không tránh, cười hì hì nhìn cô, bởi vì cô đánh vào sau đầu anh: “Lão bà, vợ chồng làm tình đó là chuyện rất bình thường!”
Hoan Nhan mở cửa xe, cầm túi xách muốn xuống xe: “Tôi muốn về nhà.”
Thế nhưng anh đã vượt lên trước một bước, chắn trước mặt cô, mấy ngày không gặp, dường như thân thể cao lớn của anh cũng trở nên xa lạ, ngay cả mùi vị quen thuộc bây giờ cũng xa lạ, thậm chí ôm hôn lại càng xa lạ.
Anh vòng tay ôm eo cô, hơi dùng sức, đã ôm cô vào trong ngực, cô không cao, đỉnh đầu chỉ tới cằm anh, anh ấn mạnh cô vào tỏng ngực, giọng nói vang vang: “Nhan Nhan.”
Trái tim cô khẽ run, nghe giọng nói kia có chút mơ hồ, nhưng không nói gì.
Mùi thơm trên áo anh rất nhẹ nhàng sạch sẽ, làm rung động cô, khiến cô vươn tay, nhẹn nhàng ôm lưng anh, nhưng lại không dám dùng sức.
Giờ phút này, chỉ là cái ôm vô cùng thuần túy, không có hành động thừa thãi, đàu ngón tay cô chạm nhẹ vào hạnh phúc giống như là bọt xà phòng, nhẹ nhàng một cái, sẽ tan biến không còn dấu vết.
“Em, có nhớ tôi không?” Anh chợt đặt câu hỏi, đôi mắt mang theo tia nhìn dịu dàng, đã hơn mười ngày, đêm nào anh cũng mơ thấy cô.
Hoan Nhan tựa đầu lên vai anh, thiếu chút nữa bật thốt lên, lại bị cô cắn răng chặn lại trong cổ họng.
Không nghe được câu trả lời của cô, anh cũng không ngạc nhiên, sự dịu dàng cô đơn chỉ tồn tại trong giây lát, anh lập tức lại trở thành Thân Tống Hạo không kiềm chế được.
Vòng tay ôm của anh siết chặt, ở sau lưng thăm dò vào trong áo sơ mi, ánh mắt đầy lửa nóng, đầu ngón tay giống như dòng điện, môi mỏng khẽ mấp máy: “Tôi cảm thấy, cùng em trao đổi không bằng chọn lựa hành động dứt khoát gọn gàng…”
Anh cắn cắn vành tai cô, nhẹ nhàng nỉ non, cảm thấy cả người cô run rẩy, anh lập tức cười khẽ “Thế nào, tôi nói đúng không, em rất nhạy cảm…”
Anh dựa sát vào cô, hơi dùng sức vuốt ve cơ thể cô, Hoan Nhan nhất thời không đề phòng, hơi thở ấm áp của anh vẫn ở bên tai, lượn lờ không ngừng, quấy rối cô… Cô thực sự không nên có ý nghĩ mong anh trở về! Một chút cũng không nên.
“Tôi muốn về nhà!” Hoan Nhan oán hận mở miệng, hai tay muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại trực tiếp cầm lấy, khẽ nheo hai mắt nghiêng đầu nhìn cô: “A, tôi hiện giờ rất có hứng thú phải làm thế nào?”
“Đi tìm mấy cô nàng Italy của anh đi!” Hoan Nhan hung hăng lườm anh, muốn rút tay ra, nhưng không được, tay anh giống như gọng kìm bám chặt t
