i, nếu hai người cãi nhau, cần phải kiên nhẫn, hai vợ chồng khó tránh khỏi xô xát…”
“Em thấy hình đám cưới hai người rồi.” Tô Lai ngắt lời anh, giọng nói chút thê lương: “A Hạo, anh quả thật tùy tiện tìm một người phụ nữ khác kết hôn.”
Cô cố làm ra vẻ cao ngạo nhưng trong lòng hận thấu xương, anh kết hôn, đường lui của cô hoàn toàn bị chặt đứt!
“Ai nói em là tùy tiện?” Thân Tống Hạo có chút tức giận, lạnh lùng bác bỏ, Tô Lai nhất thời sửng sốt, đầu nghe bên kia trầm mặc, chỉ lát sau, có tiếng thút thít như ẩn như hiện, rồi vang thành tiếng nức nở nghẹn ngào.... Lòng anh vội mềm lại, Tô Lai không giống Hứa Hoan Nhan, cô không dễ dàng khóc, bây giờ mất khống chế, tất nhiên là vô cùng đau lòng.
“Anh xin lỗi, Tô Lai.” Dịu dàng an ủi.
“A Hạo anh đã kết hôn, lòng em giống như tro tàn, có người thay em chăm sóc anh, em không có nhớ thương, tốt hay xấu, chỉ sống tạm, em chỉ mong cuộc sống của anh trôi qua hạnh phúc, cô ấy có thể thay em yêu anh.”
Tô Lai nói xong, cố nén nước mắt, nghẹn ngào mở miệng: “A Hạo, hẹn gặp lại.”
Thang máy đinh một tiếng, vừa tới tầng chót, điện thoại im lặng, không còn âm thanh, Thân Tống Hạo chỉ cảm thấy trong tim đau nhức, Tô Lai khóc khiến anh đau lòng, chẳng lễ cuộc sống của cô không tốt, chẳng lẽ Dennis Lâm lại phụ bạc một cô gái tốt như thế?
Người anh yêu tận xương, cầu xin mà không được, thế nào lại chịu để cô bị uất ức?
Bước chân hoảng hốt đi tới phòng làm việc, đứng bên cửa sổ hút thuốc thật lâu, mới ổn định được tâm trạng, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thê lương, vừa nhắm mắt, lại hình dung ra Tô Lai hai mắt đẫm lệ, cô vẫn như cũ yêu thương anh, khiến trong lòng anh vui sướng, lại nghĩ, giờ phút này cô ở bên người đàn ông khác khiến anh thật sự đau lòng… Đột nhiên hận mình sao lại giận dỗi kết hôn, nếu không, dứt khoát bay tới California, liều mạng đưa Tô Lai đi, chẳng phải chính là điều anh luôn suy nghĩ trong lòng.
Cho tới khi Trần Nhị dẫn mấy người trưởng bộ phận của các nhóm đi vào, Thân Tống Hạo mới đè nén tâm sự, giải quyết công việc.
Đợi đến khi xử lí xong một xấp văn kiện thật dầy, lại triển khai một cuộc họp ngắn, cũng là tám giờ tối.
Trần Nhị bê cà phê vào, mở miệng cười: “Thế nào vừa kết hôn đã liều mạng đi làm, không quan tâm tới chị dâu bị uất ức?”
Anh chỉ cười nhạt, cầm cà phê lên uống một hớp, không trả lời.
Vừa đặt cốc cà phê xuống, điện thoại vang lên, Thân Tống Hạo lập tức lấy ra, rồi lại thất vọng, Hứa Hoan Nhan.
“Chuyện gì?” Giọng nói lười biếng vang lên.
“Anh đang ở đâu? Bữa tối đã chuẩn bị xong, chờ anh…”
“Ở công ty làm thêm giờ, không cần chờ, tôi sẽ về sau.” Điện thoại lập tức mất kết nối, không đợi cô kịp mở miệng.
Hoan Nhan nhìn về phía điện thoại ngẩn người, lại nhìn bánh ngọt đã làm xong ở trên bàn, trầm tư một lát, cô vẫn đứng lên bảo chị Tần tìm một cái hộp, cho bánh ngọt vào đồng thời làm một chút đồ ăn, phân phó lái xe, cô muốn tự mình đưa bánh ngọt tới, xem như là giải thích vì sao quên sinh nhật anh.
“A Hạo.” Trần Nhị trầm mặc một lúc, chậm rãi mở miệng: “Cậu và chị dâu đã kết hôn, vậy thì đừng nhớ tới những chuyện đã qua…”
“Mình biết.” Anh nghiêng người gạt tàn thuốc lá, rồi lại hút một hơi, dựa vào ghế salon, mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng trong đầu anh vẫn luôn nghĩ tới Tô Lai.
“Nhưng mình không làm được.” Anh nhẹ nhàng lắc đầu, không dám nghĩ tới hình ảnh Tô Lai khóc.
Cô đáng lẽ phải được anh ôm vào ngực che chở, không nên biến thành bộ dạng như vậy.
“A Hạo, như vậy là không công bằng với chị dâu, chị dâu tốt như vậy, cậu không thể tổn thương!” Trần Nhị cảm thấy bất công, khuyên nhủ.
“Cô ấy từ khi nào biết cách thu mua lòng người? Đầu tiên là Kì Chấn, rồi ông nội, sau là cậu, các người đều nói tốt cho cô ấy, xem ra mình quá coi thường cô ta.”
Thân Tống Hạo hút thuốc, mày nhíu chặt, cô gái kia lấy đâu ra sức quyến rũ lớn như vậy?
“A Hạo, chị dâu không hề thu mua bất cứ người nào, chẳng lẽ cậu không nhìn ra chị dâu không hề giống những người phu nữ trước kia của cậu sao?
Trần Nhị càng thêm buồn bực, chưa từng nghĩ Thân Tống Hạo lại có suy nghĩ cực đoan như vậy.
“Mặc kệ cô ấy tốt hay không tốt.” Thân Tống Hạo nhịp nhịp ngón tay nhìn Trần Nhị: “Trần Nhị, cậu phải biết, hôn nhân này sớm muộn mình cũng vứt bỏ, còn cô ấy, chẳng qua là mình không lấy được cô gái mình yêu nên tùy tiện, mình không thương cô ta, đối với cô ta không có chút tình cảm, li hôn là điều tất nhiên, cậu hiểu?”
Trần Nhị tức giận, nhưng chỉ biết thở dài nhìn lại anh, cuối cùng lắc đầu không nói gì.
Người ngoài cuộc sáng suốt, nhưng dù anh có nói nhiều hơn nữa đều vô dụng.
Bên ngoài cánh cửa gỗ chợt truyền đến tiếng động rất nhỏ, giống như là có cái gì rơi xuống mặt đất, Thân Tống Hảo ngẩng đầu nhìn lên, cánh cửa khép hờ, cảm thấy trái tim giống như ngừng đập một giây… Trần Nhị lập tức đứng lên, chú ý thấy nét mặt của Thân Tống Hạo có chút sa sầm, anh bước tới cửa, nghe được tiếng bước chân chạy đi, cửa mở ra, Trần Nhị lập tức kinh sợ, nhìn đống hỗn loạn trước mặt… “A Hạo, cậu đến nhìn.” Trần Nhị đuổi theo tới hành lang, thấy bóng dáng quen thu
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập