The Soda Pop
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218074

Bình chọn: 8.5.00/10/1807 lượt.

oan Nhan dừng chân nhìn, là quán trà lần trước cô tới, do dự chốc lát, thấy biển hiệu ngoài cửa hàng ghi bán 24h cô vội xoay người bước vào.

Đẩy cửa kiếng, Hoan Nhan giật mình bước chân dừng ngay tại chỗ không dám tin nhìn sững sờ.

“Khóc đủ chưa Kiều Á.” Quý Duy An giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng.

“Duy An, thật xin lỗi.” Kiều Á nghẹn ngào mở miệng, giọng nói lộ ra vẻ xúc động.

“Tôi sẽ tiếp nhận.” Quý Duy An nhẹ nhàng mở miệng, bình thản, Hoan Nhan trong đầu nghĩ tới nụ cười của anh ta, nhẹ nhàng khách sáo, có chút xa lánh.

“Duy An, chúng ta còn có thể…”

“Kiều Á, đừng nói là,” Anh ngắt lời, chỉ một lát sau giọng nói dịu dàng lại vang lên: “Cô không phải nói, trong lòng tôi sẽ cất giữ những điều tốt về cô, nếu cô nói ra lời van xin, trong lòng tôi, cô sẽ trở thành một người phụ nữ ham hư vinh, đây không phải là điều tôi thích, cho nên, Kiều Á, cái gì cũng đừng nói, trở về ngủ một giấc thật ngon, sau đó, ngày mai sẽ có cuộc gặp mặt vui vẻ.”

“Duy An, anh đừng đi…” Kiều Á kêu lên, Hoan Nhan lại nhìn thấy bóng dáng màu trắng khẽ di chuyển vòng qua bàn, anh ta rủ mắt xuống đôi tay thuần thục bắt đầu đánh đàn.

Kiều Á luống cuống đứng lên, nhìn anh lạnh nhạt và xa cách, nhưng cũng đành bất đắc dĩ quay người lưu luyến nhìn bóng dáng anh, không muốn rời đi. Cô chưa hề nghĩ, cô lại có mắt không tròng đánh mất một người đàn ông có tướng mạo và quyền thế, một người đàn ông có giá trị.

Đợi đến khi bóng dáng Kiều Á khuất sau cửa, Hoan Nhan mới đi vòng qua, gọi một li trà sữa nóng, và một phần bánh ngọt, sau đó ngồi vào chỗ ngồi buổi sáng. Khách trong cửa hàng cũng không nhiều lắm, tiếng nhạc du dương, lại an tĩnh.

Anh ta đánh đàn một hồi lâu, bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi ở chỗ đó, cúi đầu, từ chỗ của anh chỉ có thể nhìn một nửa gương mặt của cô, mày nhíu chặt, nhìn chăm chú vào chiếc bánh ngột một lúc lâu, mới uống một ngụm trà sữa.

Anh vòng qua bàn đi vào trong bếp lúc trở ra tới trước mặt cô thì trong tay đã cầm một li trà sữa.

Cô đưa mắt nhìn anh ta, ánh mắt có chút u sầu, vành mắt ửng đỏ, hốc mắt có chút sưng.

“Cô làm sao vậy?” Anh kéo ghế, ngồi đối diện cô, mở miệng.

Hoan Nhan cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên vẻ mặt đã bình tĩnh lại, mỉm cười nhìn anh ta: “Trong vòng một ngày, tôi xem được hai màn kịch vui, nhưng là, anh đối với phụ nữ cũng quá tuyệt tình.”

Quý Duy An sững sờ, trong nháy mắt bừng tỉnh, hiểu được ý của cô, anh hơi nhướng mày, con ngươi có chút ảm đạm: “Tôi không thích, chia sẻ tình cảm với người khác.”

Hoan Nhan kinh ngạc nhìn vẻ mặt anh tuấn của anh ta, một người đàn ông hoàng kim lại muốn tình cảm thuần túy? Mà thứ đó, là thứ mà cô cũng đang cầu xin, đau khổ tìm kiếm.

“Con gái cũng nên suy nghĩ cho tương lai, đó là vấn đề hợp tình…” Hoan Nhan lắp bắp mở miệng.

Quý Duy An cười nhạt: “Tôi biết rõ, nhưng cô cũng thấy, có xe hay không có xe, cũng đại biểu cho phụ nữ có tình yêu hay không có tình yêu.”

Hoan Nhan không biết nói gì, cúi đầu uống trà sữa, mùi thơm ấm áp lan xâm nhập trong đáy lòng, xua tan cái lạnh trong cơ thể cô. Điện thoại trong túi vẫn yên lặng, anh ngay cả giả bộ quan tâm cũng không có.

Cô không phải là vợ của anh ta, mà chỉ là một người phụ nữ ở chung nhà bị anh ta coi như là không khí.

Anh có vẻ nhìn ra tâm trạng cô đang xuống thấp, nhưng cũng không nói gì, dù sao cũng là bèo nước gặp nhau, ngay cả tên cũng không biết.

Thời gian gần như dừng lại, chỉ có âm nhạc du dương, thời gian trôi qua, anh liếc mắt nhìn thấy đã mười một giờ, anh vội đi thay quần áo. Mặc lại chiếc áo sơ mi màu sáng, mái tóc ngắn, lộ ra gương mặt anh tuấn.

“Cô không đi?” Quý Duy An kinh ngạc nhìn cô, mặc dù cửa hàng mở 24h nhưng con gái một mình giữa đêm hôm không về nhà, cũng khiến anh tốt bụng hỏi thăm.

Hoan Nhan khoát tay, “Tôi ngồi một lát.”

Quý Duy An bước chân không ngừng, cầm chìa khóa chạy ra ngoài, giọng nói nhẹ nhàng: “Vậy, hẹn gặp lại.”

Anh vẫy tay với cô, lúc đẩy cửa kính thì dưng lại mở miệng: “Về muộn quá không tốt.”

Hoan Nhan không lên tiếng anh ta cũng không nói gì, đi ra ngoài, thật đúng là cô gái kì lạ, buổi sáng còn có dáng vẻ xinh xắn lanh lợi, buổi tối đã biến thành bộ dáng sầu thảm, anh nhẹ nhàng lắc đầu một cái, chăm chú lái xe, rất nhanh ném hình ảnh của cô ra sau đầu… Hoan Nhan yên lặng ngồi một mình, nhìn người đi đường ngày càng thưa thớt, đèn đường tỏa sáng, ánh đèn ấm áp, cô không phản kháng, không giãy giụa, không bức bách, những thứ này cô không có tư cách, cô làm rõ suy nghĩ, muốn tiếp tục sống thì phải học cách đối mặt, anh ta có thể tàn nhẫn tuyệt tình, cô cũng có thể lạnh lùng không để ý.

Nói chung, anh cứ chơi hoa nghẹo nguyệt, còn cô cứ đi con đường gian khổ của mình.

Nghĩ thông suốt, cô đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, đứng lên tính tiền, đi ra ngoài gọi taxi, dáng vẻ cô bây giờ như cô hồn dã quỷ.

Lúc mở cửa ra người giúp việc có chút kinh ngạc, cô chỉm mỉm cười, mặc dù trong lòng thấp thỏm nhưng vẫn đi tới biệt thự.

Từ xa cô đã nhìn thấy cửa sổ lầu hai không có ánh đèn, anh ta không về, hoặc đã ngủ, Hoan Nhan bước nhẹ chân, đi lên cầu thang t