ộc, anh nghiêng đầu gọi lớn: “A Hạo, chị dâu đến rồi!”
Thân Tống Hạo đứng dậy, có đè nén sự nóng nảy trong lòng, không nhanh không chậm đi tới cửa.
Bánh sinh nhật bị vỡ nát, bơ bắn đầy đất, giống như là giọt nước mắt đông lại, hộp đồ ăn cũng bị rơi, hòa vào màu sắc của đồ ăn, không còn nhìn được ra hình dạng.
Nhìn thấy anh đang đờ đẫn, Trần Nhị lo lắng, gọi: “A Hạo, mau đuổi theo, chị dâu chắc nghe được lời của anh, bây giờ khuya khoắt, sẽ xảy ra chuyện đó!”
Thân Tống Hạo cắn chặt răng, khàn khàn mở miệng: “Kệ cô ta, nghe được cũng tốt, không cần mình phải mở miệng!”
Trần Nhị không thể tin được nhìn anh, chợt thở mạnh: “A Hạo, cậu không cần đuổi theo, mình đi, mình vẫn coi cậu là bạn tốt, mình không muốn về sau cậu sẽ phải hối hận!”
Anh vừa nói xong không đợi Thân Tống Hạo mở miệng, xoay người bước đi.
Thân Tống Hạo nhìn bóng dáng đang gấp rút đuổi theo của Trần Nhị, cậu so với lão công chính thức còn gấp hơn, Hứa Hoan Nhan cô rốt cuộc có phép thuật gì? Tại sao chưa bao giờ nghe mọi người khen Tô Lai lấy một câu?
Anh quay người lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn chiếc bánh ngọt đang rơi trên đất, phía trên viết chữ bằng sô cô la đen, nhưng bây giờ không còn rõ ràng.
Anh nhấc chan, đá văng cái hộp bánh đang cản trở ra, nhàn nhạt mở miệng: “Thư kí, gọi người tới thu dọn sạch sẽ!”
Ai mà cần cô tới lấy lòng? Cô cho rằng một cái bánh ngọt rách nát sẽ thu mua được tôi sao? Đừng mơ tưởng, Hứa Hoan Nhan!
Trần Nhị nhanh chóng chạy ra ngoài, thấy bóng dáng đơn bạc của Hoan Nhan anh nóng nảy, chạy đuổi theo.
Hoa Nhan thẫn thờ chạy về phía trước, không có nước mắt, không oán giận, cô chỉ lựa chọn giống như đà điểu, gặp phải vấn đề thì đem mình giấu đi, hoặc dứt khoát trốn tránh.
Sau lưng có tiếng gọi, không phải là anh ta, Hoan Nhan cười lạnh một tiếng, tiếp tục chạy về phía trước, cô chạy băng qua đường, mặc dù xe không nhiều lắm nhưng cũng gây ra vô số âm thanh ồn ào,cùng tiếng còi xe, cô không thèm để ý, chỉ muốn chạy thật xa, muốn cho bản thân thật mệt mỏi, muốn đầu óc ngừng suy nghĩ.
Lùi tới đường cùng, đập đầu chảy máu, trong đầu vẫn vang lên câu nói đó.
Nhất định sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân này, cũng chỉ là tùy tiện lấy một người về. A, thật châm chọc, cô giống như một kẻ ngu ôm ảo tưởng, trầm mê trong thủ đoạn đùa giỡn của anh.
Dịu dàng ư, tất nhiên có dịu dàng, tàn nhẫn sao? Cô thậm chí cảm thấy anh ta so với mẹ kế còn tàn nhẫn hơn gấp bội.
Trần Nhị buồn bực gọi điện thoại, lại nghe Hoan Nhan nhẹ nhàng nói: “Anh ta sẽ không tới, không cần gọi lại.”
Nghe được âm thanh này, Trần Nhị ngẩng đầu nhìn, lại phát hiện bóng dáng cô đã hòa vào trong đám đông, anh cuống quýt đuổi theo, lại thấy cô chặn một chiếc taxi, anh chưa kịp tới gần, xe đã rời đi… Muốn đuổi theo, nhưng lại cảm thấy dù sao đây là chuyện giữa cô và Thân Tống Hạo, anh không thể xen vào quá nhiều, không còn cách nào khác là quay lại công ty, chỉ mong Thân Tống Hạo bớt bướng bỉnh, mau tìm cô trở về.
Ánh đèn đường rực sáng, cả thành phố bao phủ bởi ánh đèn vàng nhạt, xe cộ, người đi đường, qua cửa sổ xe lướt đi thật nhanh, mỗi người đều rất bận rộn, có nơi để về, nhưng còn cô, giờ phút này, cô nên về đâu?
Câu nói của anh ta, những câu nói khiến người khác tổn thương, không chừa lại cho cô một con đường sống, không để lại đường lui cho cô, dù mặt dày thế nào cũng không thể trở về ngôi nhà đó.
Anh ta biết rõ cô nghe được, nhưng không hề có một lời giải thích, chứ đừng nói đuổi theo, có thể thấy rõ, trong lòng anh ta, cô chính là một người qua đường, anh ta không thương cô, không có một chút tình cảm với cô.
Hoan Nhan cảm thấy vô cùng hỗn loạn, buồn bực, đợi khi tài xế thúc giục cô mới kinh ngạc mở miệng: "Tới viện an dưỡng An Khang.”
Chiếc xe nhanh chóng đổi phương hướng, cô hoàn toàn trầm luân trong đau khổ, thương tâm.
Không biết sao? Đã sớm biết rõ, nhưng lại không dám đối mặt, chỉ níu kéo vào chút ít dịu dàng và vui vẻ khi ở cạnh? Cô lúc này cảm thấy may mắn đó là chưa để lộ tâm tư của mình, chưa từng nói với anh ta mình có chút động lòng.
Nếu đã làm, tâm thật sự cũng chết lặng.
Xe chậm rãi dừng lại,cô nhìn ánh đèn bên ngoài viện an dưỡng, bước chân cũng do dự, nếu buổi tối cô không trở về, làm sao giải thích với ba? Nếu ba biết cuộc sống hôn nhân của cô không vui vẻ, chẳng phải ba sẽ thêm đau khổ.
Trằn trọc bất an, cô bước dọc theo con phố.
Tầm mắt bị cản trở bởi cành lá rậm rạp của đám cây ngô đồng, xuyên qua khe hở cô nhìn về phía bầu trời, chỉ cảm thấy tâm trạng nặng nề, khiến cô không thể thở nổi.
Cô tự hỏi mình làm người luôn chính trực, không hề tổn thương ai, ngay cả mẹ kế và Mễ Dương cũng đối xử với cô như vậy, cô cũng không hề hận, lại không hề mượn thế lực Thân gia để trả thù, nhưng mà, tại sao cô lại phải gặp chuyện thế này?
Bị một người đàn ông đáng ghét áp bức gả cho anh ta, nhưng cuộc sống hôn nhân lại như rơi vào hầm băng, khiến người ta không thể hô hấp.
Hơn cả hành hạ đó là trong cuộc sống hôn nhân lạnh băng đó, cô lại động lòng trước, tất nhiên, vạn kiếp bất phục.
Dường như gửi thấy mùi thơm của bánh ngọt, H