XtGem Forum catalog
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218710

Bình chọn: 10.00/10/1871 lượt.

hói quen, sợ cái bản mặt mẹ kế hung thần ác sát, sợ cái ngôi nhà âm lãnh đó, sợ Mễ Dương luôn cố ý khiêu khích, khi dễ cô.

Trả tiền xong xuống xe, bước qua vũng nước nhỏ trên mặt đất, cô cẩn thận đi vào trong ngõ hẻm, xuyên qua đầu hẻm, rẽ về phía bên trái, liếc mắt đã thấy căn nhà già cỗi loang lổ đang đóng của thật chặt, ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn, thê lương không nói nên lời.

Hoan Nhan cảm thấy trong đáy lòng mình chính là sự oán hận dành cho Hoàng Thư Quyên, nhưng sự oán hận ấy lại tiêu tán trong chớp mắt, cô đẩy cửa ra, nhưng hình như cửa đã bị buộc lại từ bên trong, vì vậy, cô bắt đầu nhẹ nhàng gõ cửa. . . . . .

Nhìn người phụ nữ trước mặt làn da nhăn nheo, cặp mắt lõm sâu, cô nhất thời không thể khống chế được cảm xúc của mình, hốc mắt nóng lên.

Thị lực của Hoàng Thư Quyên cũng có vấn đề, cố gắng nhìn một hồi lâu, mới nhìn rõ người phụ nữ xinh đẹp đứng trước mặt mình là Hứa Hoan Nhan mà từng suốt ngày bị mình mắng chửi.

Vẻ mặt của bà ta lập tức có chút ngượng ngùng, tựa hồ chưa từng nghĩ đến, Hoan Nhan lại đột nhiên tới nơi này.

"Hoan Nhan a. . . . . . Khụ khụ, tại sao cô lại tới đây?" Hoàng Thư Quyên kéo chặt áo khoác, nỗ lực chống đỡ lấy thân thể cười nói.

Trận bệnh nặng này đột nhiên viếng thăm bà, thế nhưng Hoàng Thư Quyên vẫn cố gắng bắt mình phải thanh tỉnh lại, đây chính là báo ứng, báo ứng cho tám năm đã đối xử tệ bạc với Hoan Nhan, không trông nom không hỏi han, đánh chửi làm nhục, bà luôn ngầm cho phép, làm cho Hứa Mễ Dương không hiểu chuyện lại càng gây khó dễ cho cô, thì ra là ngày đó một tay bà tạo nghiệt, rốt cuộc cũng đến thời điểm bị báo ứng.

"Ba nói bà bị bệnh nặng, nên bảo tôi tới thăm bà." Hứa Hoan Nhan cố gắng dùng giọng điệu như không có việc gì cố gắng che đi sự chua xót trong lòng, nhìn mẹ kế xưa nay luôn hống hách doạ người nay lại đổi thành cái dáng vẻ vâng vâng dạ dạ này, trong lòng cô đúng là vẫn cảm thấy rất khó chịu.

Đem hai túi cầm gọn vào một tay, cô giơ một tay ra cho bà vịn vào: "Vào nhà lại nói."

Mặc dù thanh âm vẫn còn nguội lạnh, nhưng động tác săn sóc của cô lại làm cho Hoàng Thư Quyên ngẩn người tại đó, khóe môi nhếch lên hồi lâu, nhưng không nói được ra lời, cô không đến bỏ đá xuống giếng, bà đã cảm thấy cô đủ nhân ái lắm rồi, nhưng không ngờ, cô lại vẫn bất kể hiềm khích lúc trước đến đây thăm bà. . . . Một đoạn đường ngắn ngủi, bà ho khụ khụ hồi lâu mới đi được vào phòng khách, đỡ bà ngồi xuống, Hoan Nhan cầm bình nước ấm muốn rót cho bà một ly nước, lại phát hiện mấy bình trong nhà đều là trống không, cô không khỏi cau mày: "Làm sao ngay cả nước cũng không còn, Mễ Dương đâu rồi?"

Vừa nhắc tới Mễ Dương, vẻ mặt Hoàng Thư Quyên lập tức ảm đạm, thở hổn hển hồi lâu, mới mệt mỏi tựa vào trên ghế sa lon nói: "Đừng nhắc tới nó nữa, không biết đã đi đâu rồi, một chút quan tâm cũng không có . . . . ."

Hứa Hoan Nhan sửng sốt, đây chính là mẹ ruột của Mễ Dương, mẹ ruột bị bệnh thành ra như vậy, Mễ Dương lại vẫn cả ngày đi ra ngoài lêu lổng sao?

Cô lập tức tay chân lanh lẹ mở bếp lò đi nấu nước.

"Ngày mai tôi dẫn bà đi bệnh viện, bà không thể cứ kéo dài như vậy mãi!" Nói thế nào cũng là một cái mạng người, ở chung dưới một mái nhà qua tám trời, nếu bảo cô cứ trơ mắt mà nhìn bà ta tự sinh tự diệt thực sự cô không làm được.

"Không. . . . . ." Hoàng Thư Quyên phí sức khoát khoát tay: "Hoan Nhan, thân thể của ta tự ta rõ, ta không muốn đi bệnh viện, đi cũng là lãng phí tiền. . . . . ."

"Đến lúc nào rồi mà bà còn nói đến tiền!" Hoan Nhan tức giận, tiến lên đỡ lấy thân thể đang ngã lệch đi: "Bà không phải quan tâm chuyện tiền nong, tôi sẽ tự giải quyết, tóm lại bà phải nghe tôi đi bệnh viện!"

"Con có thể đến đây thăm ta, đáy lòng ta cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn rồi. . . ." Hoàng Thư Quyên cầm lấy tay của cô, như một chiếc đèn cạn dầu nỉ non, đã từng là một bàn tay dầy dặn, một cái tát đi qua là có thể làm cho Hứa Hoan Nhan đánh tới đầu váng mắt hoa, thế nhưng bây giờ lại gầy như que củi.

Hoan Nhan cắn môi dưới, đáy lòng hiểu, bệnh của bà ta sợ rằng đã sớm không chữa trị được, cô chợt có chút hối hận, tại sao không tới sớm mấy ngày xem một chút.

"Con biết đấy, cả đời Mễ Dương chỉ có ta là người thân, ta cũng là một người mẹ, tuy răng ta sắp chết nhưng cũng không bỏ được, Hoan Nhan. . . . . . ,Con bây giờ đã gả cho người ta, ta ở TV thấy được, ta hết sức cao hứng vì con . . . . Nhưng là. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . ."

Hoàng Thư Quyên còn chưa dứt lời, đã phải bịt miệng ho khan liên hồi, Hoan Nhan cuống quít đi lấy khăn lông, lại thấy sắc mặt bà nhăn lại khó chịu, tay gắt gao đè ở bụng, rõ ràng là rất đau, gần như là không dám thở mạnh. . . . . ."Ở nhà có thuốc giảm đau không?" Hoan Nhan luống cuống tay chân đi rót một chén nước, luôn miệng hỏi.

Hoàng Thư Quyên cố gắng khoát khoát tay: "Ta có thể chịu đựng được. . . . ."

"Làm thế nào mà có thể chịu đựng suốt như thế? Bây giờ tôi đưa bà tới bệnh viện!" Hoan Nhan mềm lòng, nhìn bà ta thống khổ trong lòng cô đúng thực là vẫn cảm thấy chua xót.

"Hoan Nhan. . . . . ." Hoàng Thư Quyên chợt