Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218605

Bình chọn: 10.00/10/1860 lượt.

giùng giằng đứng lên kéo lấy cánh tay mềm mại của cô quỳ xuống. . . . . . Hoan Nhan kinh hãi, cuống quít xoay người kéo bà lên, nhưng không ngờ bà ta vẫn cố chấp muốn quỳ, lệ lưng tròng mắt: "Hoan Nhan, ta muốn chết, nhưng chỉ là muốn cầu xin con giúp ta, không, là giúp Mễ Dương. . . . . . Nó tuổi còn nhỏ, lại không hiểu chuyện, mặc dù trước đó nó đối xử với con không tốt, nhưng dù sao cũng chưa làm chuyện gì hại đến con, ta chỉ cầu xin con, dạy dỗ lại nó, quản giáo nó, giúp nó tìm một nhà đàng hoàng để gả, có được hay không?"

Bất kể bà ta đã từng độc ác ích kỷ đến cỡ nào, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một người mẹ, Hoan Nhan không biết làm thế nào để có thể cự tuyệt lời khẩn cầu của một người sắp chết, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu, đỡ lấy cánh tay của bà ta, nâng bà ta dậy: "Tôi đồng ý với bà, tôi sẽ chăm sóc Mễ Dương thật tốt . . . . . ."

"Hoan Nhan. . . . . . Trước ta làm nhiều chuyện sai lầm như vậy, mà con cũng không để ý đến hiềm khích lúc trước, ta thật sự phải không biết nói cái gì cho phải, chỉ mong con về sau có thể có một cuộc sống tươi đẹp, ta chính là có chết cũng an tâm. . . . . ."

Hoan Nhan nghe ra được, bà ta nói những lời này là thật lòng, giờ cảm thấy cuộc sống kia quả thật cũng không đến nỗi nào, không hề cảm thấy hận người phụ nữ này, nhưng bây giờ nghĩ đến, nếu không có nhưng kinh nghiệm khổ ải khó khăn kia, cô làm sao có thể trở nên kiên cường như vậy.

Đợi đến lúc cô đỡ bà ta nằm lên giường nghỉ ngơi, lại đi mua đi một ít thuốc giảm đau về, Hoan Nhan mới rời đi, chỉ là cho đến lúc cô đi, Hứa Mễ Dương cũng chưa về.

Lúc cô về đến nhà đã là 11 giờ, trong biệt thự an tĩnh cực kỳ, Hoan Nhan rón ra rón rén đi trong phòng khách, đang muốn lên lầu, tạch một cái thanh âm vang lên, trong phòng khách ánh đèn chói mắt sáng lên, cô che mắt, đợi đến khi thích ứng được mới phát hiện người đàn ông tối tăm mặt mũi đang ngồi trên ghế sa lon.

Cô trực tiếp đi tới chỗ bình nước, đem thuốc từ trong túi xách lấy ra, mở ra vỏ bọc, lấy hai viện uống vào.

"Cô uống cái gì?" Thân Tống Hạo hơi nhếch môi, lạnh lùng hỏi.

"Không phải anh muốn tôi uống thuốc tránh thai sao." Cô ngửa đầu uống thuốc xong, đặt cái ly xuống, xoay người chuẩn bị lên lầu: "Khuya lắm rồi, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon. . . . . ."

Cô ngửa đầu uống thuốc xong, đặt cái ly xuống, xoay người chuẩn bị lên lầu: "Khuya lắm rồi, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon. . . . . ."

"Hứa Hoan Nhan!" Thanh âm anh giận dữ, cái ly đặt trong lòng bàn tay bị anh bóp vỡ, lòng bàn tay bị cứa vào, rượu lập tức xâm nhập vào, làm cho miệng vết thương càng thêm đau, nhưng lại không dập tắt được ngọn lửa giận trong lòng anh!

Hoan Nhan xoay người, liếc nhìn thấy lòng bàn tay anh đang chảy xuống từng giọt máu tươi, cô lập tức đi xuống cầu thang, chạy qua lấy hòm thuốc, không nói tiếng nào đem cồn i-ốt và băng gạc lấy ra, nửa quỳ trước gối anh, đem bàn tay anh nắm lấy. . ."Cô biến đi, tôi không muốn nhìn thấy cô!" Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô, anh đưa tay hung hăng đẩy cô ra. . . . . . Hoan Nhan nhất thời không đề phòng, trọng tâm không vững ngã ngửa về phía sau, sau lưng chính là chiếc bàn gỗ dài cực kỳ rắn chắc, đập vào xương sống, phịch một cái, chỉ cảm thấy một hồi đau nhức kịch liệt trong nháy mắt ùa tới, sắc mặt cô đột nhiên trắng bệch, ngồi dưới đất nửa ngày mà cũng chưa nhúc nhích được. . . . . Trên người đau đớn, nhưng làm sao có thể sánh với sự lạnh lùng khi ra tay của anh, đáy lòng cô chợt lạnh như băng một mảnh.

Anh hình như cũng không khống chế được mà ra tay với cô, một tiếng đụng chạm kia rõ ràng anh nghe được, nhưng chần chừ không dám đưa tay ra đỡ lấy cô.

Trong phòng khách, chiếc đồng hồ treo tường tích tích kêu lên, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hoan Nhan vẫn ôm đầu gối ngồi chồm hỗm ở đó, ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được.

Anh muốn cô mua thuốc, cô mua, anh nói gì cô nghe nấy, không chút nào phản kháng anh, anh còn muốn như thế nào?

Tóm lại cô chính là đã biến thành đầy tớ của anh, anh vẫn còn nhìn cô không vừa mắt, nhưng cô vẫn thích anh, cô không bỏ được anh, cô thấy anh bị thương cũng không thể thờ ơ, vậy cô phải làm sao?

Nếu bây giờ anh đi qua ôm lấy cô, như vậy cô nguyện ý tha thứ cho hành động vừa rồi của anh.

Chỉ hơi nhúc nhích một chút, trên lưng đã truyền đến cảm giác đau nhức, cô nửa quỳ trên mặt đất, đem bàn tay của anh đang rỉ máu cầm lấy: "Anh đừng cử động, phải đem mảnh vụn gắp ra."

Cô cúi đầu, mặt mày hết sức chuyên chú, tỉ mỉ dùng bông băng gạt sạch những vụn thuỷ tinh trong vết thương của anh ra, dùng cồn i-ốt khử độc, lại dùng băng gạc quấn kĩ một vòng, thắt vào một nút, "Tốt lắm, mấy ngày nữa đừng đụng tới nước, sẽ bị nhiễm trùng mất."

Thân Tống Hạo không nhúc nhích, giống như hóa đá rồi, chỉ bởi vì bàn tay lạnh như băng của cô đang nắm lấy tay anh, tỉ mỉ chăm chút cho vết thương, cô không khóc cũng không làm khó, khuôn mặt trắng bệch của cô nói cho anh biết cô đau đớn bao nhiêu, mà sự thống khổ này lại là do anh ban tặng.

Anh rất muốn đưa tay ra, lôi cô lại, ôm vào trong


Teya Salat