Snack's 1967
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329470

Bình chọn: 8.5.00/10/947 lượt.

hiên hạ đều biết, tội gì phải gạt ai.

Hoan Nhan than một tiếng, cảm thấy tự đáy lòng không biết là tư vị gì, có người nào mà kết hôn lại giống như cô không muốn cho người khác biết sao?

Chỉ tiếc cô đã bị bức phải xuống núi, cô còn không muốn bị những bạn học nữ trong lớp kia cười chết!

Hơn nữa cô cũng muốn, dù sao trong lòng vẫn có chút chờ đợi, khi anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô, cô thừa nhận cô đã nộp khí giới đầu hàng, chỉ là tự ái cùng kiêu ngạo làm cho cô gắt gao chống đỡ, không tuôn ra chút tình cảm mỏng manh đè nén tự trong đáy lòng.

Suy nghĩ một chút, cô soạn một tin nhắn ngắn, dù sao cũng là đồng nghiệp, cô không thể không cần nhân tình như vậy được.

Lên xe, anh chở cô chạy thẳng tới trang viên của Thân gia, trước hôn lễ một ngày, tân nương tử mới lần thứ hai gặp Thân gia gia và cha mẹ chồng, Hoan Nhan trong lòng có không thoải mái, nhưng lại không thể nào mà không nhắm mắt nghênh đón.

Xe rất nhanh đã dừng lại trong trang viên, Hoan Nhan bình ổn lại tinh thần, lại phát hiện nhịp tim loạn xạ không thể nào khống chế được, tay cô níu lấy vạt áo có chút lo lắng nhìn anh: "Thân Tống Hạo, tôi có chút sợ. . . . . ."

Một bên anh mở cửa xe vừa không chút để ý nói: "Ông cụ rất thích cô nên không cần phải lo lắng, về phần hai vị kia, cô không phải cần phải để ý bọn họ thái độ gì."

"À?" Cô không hiểu, hai vị kia, chính xác là cha mẹ chồng của cô sao?

Anh giương môi cười một tiếng, tiện tay đem mắt kính đưa cho người giúp việc, lại nắm lấy tay Hoan Nhan hướng biệt thự đi tới: "Đúng, chính là hai người mà cô đang nghĩ."



Anh giương môi cười một tiếng, tiện tay đem mắt kính đưa cho người giúp việc, lại nắm lấy tay Hoan Nhan hướng biệt thự đi tới: "Đúng, chính là hai người mà em đang nghĩ."

"Nhưng là bọn họ là ba mẹ của anh đó!" Cô không hiểu anh làm sao sẽ đối với người thân sinh ra mình lạnh nhạt vô tình như vậy, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi rồi !

Anh chau mày, cánh tay đang cầm tay cô siết chặt một chút: "Nếu như không phải họ là người thân sinh ra tôi, tôi đã sớm đem bọn họ đuổi ra khỏi Thân gia rồi !"

Hoan Nhan kinh nghi bất định (kinh ngạc và nghi ngờ), chỉ cảm thấy nỗi băn khoăn trong đáy lòng càng lớn, quả thật thời gian lâu như vậy, cô chưa từng nghe anh nhắc qua ba mẹ, ngược lại ông cụ lại được anh nhắc tới rất nhiều, chỉ là hiện tại, cô có nói gì cũng không hỏi được cặn kẽ, không thể làm gì khác hơn là đi một bước nhìn một bước.

Hoan Nhan đi theo Thân Tống Hạo đi vào phòng khách, từ xa đã nhìn thấy Thân gia gia sắc mặt hồng hào, con ngươi khẽ di chuyển, liền rơi vào hai ánh mắt đang tùy ý quan sát, trong lúc nhất thời thẹn thùng mặt đỏ bừng, cuống quít cúi thấp đầu, cũng không dám nữa nhìn.

"Nhan nha đầu, con so với lần trước xem ra càng xinh đẹp hơn, ánh mắt của tiểu tử thúi thật là không tệ!"

Ông cụ trung khí mười phần mở miệng, Thân Thiểu Khang lập tức cung thuận theo lời của lão gia tử: "Quả nhiên, ánh mắt lần này của Tống Hạo thật đúng là không kém."

"Cái gì không kém? Cũng chỉ là một tiểu nha đầu nghèo khó, mà đáng được coi là không kém sao?" Thích Dung Dung đầy mặt khinh thường cùng khinh bỉ mở miệng, tại sao một con nha đầu không có gì tốt đẹp như vậy lại đem con trai bà cướp lấy? Bà nỗ lực nhiều năm như vậy, con trai vẫn không có chút cảm tình nào với bà, một câu mẹ cũng không thèm gọi!

"Bà câm miệng cho tôi!" Thân Thiểu Khang vừa thấy ông cụ muốn giận, cuống quít quát lớn, nhưng Thích Dung Dung vẫn trừng mắt nhìn ông, chẳng hề để ý : "Chẳng lẽ là tôi sai sao? Nếu cô ta tốt như vậy, thì còn có thể chưa kết hôn mà có con sao!"

"Cô ấy dù có không tốt thế nào, cũng còn hơn so với một người phụ nữ đã kết hôn vẫn còn ở bên ngoài lêu lổng nuôi con riêng!" Thanh âm của Thân Tống Hạo lạnh như băng, lại mang theo sự phẫn nộ rống lên.

Hứa Hoan Nhan nghe xong những lời này như bị sét đánh ngang tai, ngây ngốc tại chỗ, cô chưa từng nghĩ qua, Thân phu nhân lại ghét cô như vậy, có thành kiến sâu như vậy đối với cô!

Nhưng việc chưa kết hôn mà có con, thì dẫu gia đình nhà chồng nào kiêng kỵ không thích cũng là chuyện hợp tình lý .

Cô không phản bác được, nhưng không ngờ Thân Tống Hạo bên cạnh lại lập tức ôm cô không e dè cất giọng phản bác trở về, cũng không biết đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, vốn dĩ Thích Dung Dung đang kiêu ngạo như bị bao bọc trong một màn sương mù buồn bực không thốt nên lời, mà sắc mặt Thân Thiểu Khang cũng nổi giận ho khan, nhưng cũng không lên tiếng chỉ trích Thân Tống Hạo một câu.

"Thôi được rồi, Dung, trước con hãy đỡ Thiểu Khang đi về nghỉ ngơi đi, đừng làm ồn nữa" Ông cụ uy nghiêm mở miệng, Hoan Nhan vừa kinh ngạc, nhưng không nghĩ tới ngay cả ông cụ cũng không trách cứ gì Thân Tống Hạo, chẳng lẽ. . . . . . Trong lòng cô cả kinh, chẳng lẽ người phụ nữ mà Thân Tống Hạo mới nói chính là Thân phu nhân?

Hoan Nhan lập tức sợ hãi, sửng sốt, cô chính là nghĩ như thế nào cũng chưa từng nghĩ đến, Thân Tống Hạo lại trưởng thành trong một gia đình như vậy . . Cô len lén nhìn anh, lại phát hiện ánh mắt của anh lạnh băng một mảnh, tựa hồ ẩn nhẫn