ật sự thông mình làm cho người ta sợ, mà cô giờ phút này trống ngực đập thình thịch, rồi lại đau lòng không dứt, cô thật sự có xúc động muốn nói thẳng ra, Thân Tống Hạo, tôi có đứa bé, anh sẽ làm gì!
Thế nhưng anh lại lên tiếng..."Chẳng qua tôi cũng phải đi ngay, không có thời gian cũng không có tâm trạng xử lý chuyện nhỏ nhặt của cô, cô cũng không phải nói."
Giọng nói của anh nhẹ nhàng vô cùng, không mang theo một chút độ ấm, Thân Tống Hạo vẻ mặt giống như bình thường, một người hoa tâm không chịu trói buộc.
Tất cả mọi chuyện vọt tới cổ họng, lại bị Hoan Nhan nuốt xuống, lại vừ lúc món ăn được mang lên, Hoan Nhan hơi mỉm cười nói: "Ăn cơm đi."
Cô rất thông minh, học theo bộ dáng anh cầm dao nĩa cắt thịt bò, một bữa cơm vô vị, tẻ nhạt, kể cả bữa điểm tâm ngọt cũng không được để ý, Hoan Nhan trong lòng thầm suy nghĩ, bánh ngọt ở đây ăn cũng không ngon bằng cô làm, có lẽ một ngày cô sẽ trở thành đầu bếp làm bánh ngọt ở nhà hàng Tây, không đúng, cô nên mơ ước cao hơn một chút, đúng, làm bà chủ của một cửa hàng bánh ngọt.
"Đi về thôi." Anh lật một trang tạp chí, nhìn ảnh chụp trong đó khiến anh cảm thấy khó chịu, William, nhưng anh bây giờ không có thời gian để quan tâm mấy thứ này, anh không thể chờ đợi muốn bay ngay đến Califonia.
Cô gật đầu một cái, đuổi theo bước chân anh đi ra ngoài, lúc tới bên cạnh xe, phục vụ giúp anh mở cửa xe, Thân Tống Hạo bước chân hơi dừng lại không đi vào, cô thấy vậy do dự hỏi anh: "Có chuyện gì?"
"Nghĩ đến chuyện ngày mai phải đi, ngắn thì hai ngày, lâu thì một tuàn, cô tối nay, chúng ta không phải nên làm cái gì sao?" Anh tới gần cô, đẩy cô dựa vào thành xe, hai tay để trên eo cô, thu hẹp khoảng cách hai người...
Hoan Nhan nhất thời ngừng hô hấp, hai tay vô ý thức bảo vệ bụng, "Anh tốt nhất nên nghỉ ngơi cho tốt..."
Cô muốn cự tuyệt, anh đã mạnh mẽ hôn cô thật sâu, đầu lưỡi thành thục miêu tả đôi môi cô, lại cứng rắn cậy ra hàm răng, trong miệng cô dây dưa. Hoan Nhan chỉ cảm thấy bị nụ hôn của anh làm cho khó thở, không đứng vững.
Thì ra là như vậy, có thể do thói quen, dù yêu hay chưa yêu, thích hay chưa thích, một người cũng sẽ từ từ thích ứng với sự tồn tại của người khác, sau đó từ từ lệ thuộc vào sự tồn tại của người kia.
Giống như cô, hiện tại không biết xấu hổ, đã quen với vòng tay, nụ hôn, thậm chí là lên giường cùng với người đàn ông trước mặt này, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến, nếu có một ngày rời xa anh ta, cô có thể sống thoải mái được không?
Cô không biết, anh ta cũng không hiểu, có một loại yêu, gọi là lâu ngày sinh tình.
"Mùi vị của cô dường như ngon hơn một chút." Anh dừng lại sau nụ hôn dài, cố đè nén cơ thể đang nóng bừng, rời môi cô, hai cánh tay vẫn cố định bên eo cô, giữ cô trong ngực, không thèm chú ý đằng sau chính là cửa hàng Tây, cũng không để tâm việc anh làm phong cảnh đẹp cho người bên trong ngắm.
"Đủ rồi, Thân Tống Hạo, cần phải trở về." Cô có chút thẹn quá hóa giận, người đàn ông này có thể hay không đừng có tùy tiện ở bất cứ đâu cũng có thể động dục?"
"Vừa mới bắt đầu, Hoan Nhan, cô bắt tôi phải dừng lại, cũng quá độc ác rồi..."Anh vẻ mặt uất ức, lại dụi mặt vào áo của cô, khiến cô vừa tức lại vừa buồn cười.
Trong đầu chợt thoáng qua một suy nghĩ, cô sắp xếp thật tốt suy nghĩ trong đầu sau đó làm bộ như vô tình hỏi thăm: "Vậy, anh khi nào hứng thú sẽ bất cứ lúc nào cùng nữ nhân của mình lên giường sao?"
"Tất nhiên." Anh nhếch môi, một tay từ từ di chuyển trên thân thể cô, trêu chọc.
"Nhưng... Nếu không có bao cao su ở bên cạnh, anh làm thế nào?" Cô thăm dò mở miệng, hai mắt mở lớn lộ vẻ tò mò.
"Quên trên thế giới này còn có loại thuốc, gọi là thuốc tránh thai sao?" Anh học lại ngữ điệu của cô, trêu chọc trả lời.
"Nhỡ họ giở thủ đoạn gì, hoặc là cố ý không uống thuốc, muốn trói buộc anh thì sao?"
"Ừ, cũng gặp qua người như vậy." Anh không e dè mở miệng, ngón tay cũng tà ác thăm dò vào áo sơ mi của cô, sau đó vỗ về chơi đùa.
Cô chăm chú muốn nghe câu trả lời của anh, nên cũng không để ý tới ngón tay anh đang quấy rối.
Cho đến khi ngón tay thô cứng của anh từ từ tiến vào áo lót của cô, tùy ý miêu tả đường cong đầy đặn bộ ngực của cô, cô mới lập tức đỏ mặt, đẩy tay anh ra, ánh mắt có chút lửa giận.
"Chỉ là kết quả rất thảm thôi." Anh lười biếng mở miệng, cúi thấp đầu cười cười nhìn cô, như có điều suy nghĩ: "Sao chủ đề hôm nay của cô luôn xoay quanh vấn đề mang thai?"
"Không có .... chỉ là tò mò, chúng ta đi về thôi." Cô từ bên cạnh anh tránh né, hoàn toàn hết hi vọng.
"Chỉ là nếu cô..." Anh chợt nắm cằm cô, kéo lại gần mình, đôi mắt đen giống như bảo thạch toát lên vẻ quyến rũ... "Thế nào?" Cô cố ý mở miệng, tim đập mạnh... Anh đang định mở miệng, điện thoại di động đúng lúc vang lên, anh nhếch môi cười, buông cô ra, sau đó nghe điện.
"Thân thiếu, sáng sớm ngày mai tám giờ bay, vé đã mua xong."
"Được, tôi biết."
Anh tắt máy, nhìn màn hình điện thoại như có điều suy nghĩ, sau đó mở danh bạ, không có thói quen gửi tin nhắn nên có chút vụng về.
Hoan Nhan nhìn anh, lại phát hiện anh lúc này rất chuyên tâm.
"Anh ngày mai