The Soda Pop
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328662

Bình chọn: 8.00/10/866 lượt.

tám giờ sẽ bay, Tô Lai, em có thể đến đón anh không?"

Hít sâu một hơi, anh bấm gửi đi, một lát sau tin nhắn báo cáo gửi đi, anh kinh ngạc nhìn điện thoại di động, không dám thở mạnh, yên lặng chờ đợi.

Thời gian trôi qua, không có tin nhắn lại, ở Mĩ bây giờ là 9 giờ sáng, cô ấy không thể không thấy được.

Như vậy chỉ có một giải thích, không muốn đến.

Anh lập tức có cảm giác phiền não, cất điện thoại vào trong túi, "Đi thôi" âm thanh cũng có chút uể oải, Hoan Nhan mấy lần muốn đặt câu hỏi nhưng cuối cùng căng thẳng không dám hỏi ra tiếng.

Nhưng nếu là cô... Nếu là cô, sẽ thế nào? Hoan Nhan cũng không đoán được, cô không phải là con sâu trong bụng anh ta, không biết đến cuối cùng anh ta đặt cô ở vị trí nào, cũng không biết, trong lòng anh, có cảm giác cô cùng những người phụ nữ khác không giống nhau.

"Tôi ngày mai muốn dậy sớm, mai chủ nhật, cô có thể ngủ muộn một chút, tôi hôm nay ngủ phòng khách."

Sau khi vào cửa anh mệt mỏi mở miệng, thậm chí không nhìn cô lâu một chút trực tiếp cởi áo khoác đi vào phòng tắm.

Hoan Nhan hai mắt mở lớn, sau đó cười nhạt, trở về phòng mình.

Tắm sạch sẽ, cô nằm trên giường suy nghĩ lung tung, cửa phòng bỗng lập tức mở ra, bóng dáng cao lớn đứng ở cửa khiến cho nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh.

Anh đi thẳng tới, đặt một cái thẻ trên gối cô, "Tôi không biết rõ khi nào trở lại, tóm lại sẽ không vượt quá một tuần, cô giữ lấy cái thẻ này, tất cả tiền trong này cô có thể sử dụng, ngày mai đi mua điện thoại mình thích, có chuyện gì có thể gửi tin hoặc gọi điện cho tôi."

Cô gật đầu, hai mắt đen nhánh nhìn anh, giống như có nhiều lời muốn nói.

"Ngoan, chờ tôi trở lại." Anh nhếch môi cười, cúi người, hôn lên môi cô, dịu dàng, hai người không có nhúc nhích, hai bờ môi dính chặt vào nhau, thật lâu, không có tách ra..."Chờ tôi trở lại, có mấy lời muốn nói với cô." Anh rời khỏi môi cô, ánh mắt nghiêm túc, dịu dàng.

Cô vẫn là cắn chặt răng gật đầu, nhìn anh đứng lên, xoay người, đi ra ngoài, đóng cửa lại... Nước mắt, không biết vì sao, lập tức rơi xuống... Mở to hai mắt không ngủ được, đến nửa đêm thật vất vả mới chìm vào giấc ngủ, lại rất nhanh tỉnh táo lại, trông mơ nghĩ là chỉ ngắn ngủi mấy phút, kết quả tỉnh lại trời đã sáng!

Cô lập tức ngồi dậy, không để ý sửa sáng lại quần áo xốc xếch, mở cửa phòng chạy ra ngoài, trong phòng khách không một bóng người, sát phòng khách, cũng không có ai, phòng tắm trống không, chỉ có mùi vị của anh khi tắm còn vương lại trong phòng, nhàn nhạt xua đi không được... Hoan Nhan đi mấy bước ra ban công, vừa hay nhìn thấy xe của anh lái qua khúc quanh, dần dần mất hút... Cô cảm thấy toàn thân hơi sức như bị rút sạch, chán nản ôm đầu gối ngồi trên ghế sa lon, ngẩn người hồi lâu, mới đột nhiên nhớ tới lời Văn Tĩnh dặn dò, mở túi lấy que thử, cô run sợ đến phòng tắm.

Ông trời phù hộ, cầu mong là một vạch... cô nhắm mắt lại, không dám nhìn kết quả, trong lòng không ngừng cầu nguyện, mới lặng lẽ mở ánh mắt nhìn.

Hai vạch hồng nhìn thấy mà run sợ, giống như đang cười nhạo nhìn cô.

Ngón tay buông lỏng, vứt que thử vào bồn cầu, xả nước, Hoan Nhan giống như sụp đổ, tìm quần áo mặc lung tung, nhìn vào thẻ tín dụng trên đầu giường, cô mím môi, cầm lấy nhét vào trong túi xách, mở cửa ra ngoài... Tìm trạm điện thoại công cộng, gọi cho Văn Tĩnh, sự tình như vậy, khó tránh khỏi sẽ bị cô ấy dài dòng nửa ngày, mắng cô không quyết đoán, rồi lại chỉ bất đắc dĩ khuyên cô, chờ Thân Tống Hạo về mới quyết dịnh, cũng mày chỉ một tuần, thời gian cũng còn kịp.

Hoan Nhan cúp máy, ngẩng đầu, dường như thấy dấu vết máy bay xẹt qua trên bầu trời.

Anh có ở trên đó không? Cô phỏng đoán lung tung, lại nhẹ nhàng lắc đầu, vừa đúng một tuần này cô có thể chuyên tâm viết luận văn tốt nghiệp.

Lúc tới phòng làm việc của giáo sư, giáo sư hơn tóc bạc hơn nửa đầu ánh mắt nhìn cô có chút khác thường, cô nộp luận văn rời đi thì ông gọi cô lại: "Hoan Nhan, con vẫn là cô gái tốt khiến thầy yên tâm, thầy hi vọng con giống như trước luôn đơn thuần, sạch sẽ, đối mặt với những cám dỗ, con phải học bỏ qua, để tránh tương lai hối hận..."

Hoan Nhan lúng túng, sắc mặt ửng hông, vội vàng gật đầu, rồi giống như gặp cướp chạy ra ngoài... Một tuần đã qua anh cũng không trở về, điện thoại không liên lạc được, cả người giống như là đá chìm xuống biển, biến mất không tin tức.

Hoan Nhan giống như một người lang thang đi trên đường, cô không muốn trở về ngôi nhà rộng lớn đó, cũng không muốn về kí túc xá, cô lười không muốn cùng Lâm Thiến tranh chấp, hơn nữa bây giờ cô không muốn Lâm Thiến tìm được nhược điểm gì của mình.

Bàn tay đặt trên bụng, nơi đó vẫn như ban đầu, nhiệt độ ấm áp cách một lớp vải mỏng, một chút xíu truyền lại trên đầu ngón tay, trong đó có một sinh mệnh nhỏ bé, nhưng lập tức sẽ bị biến mất.

Cô gần như tuyệt vọng, lấy điện thoại, bấm dãy số mà cô nhớ kĩ trong lòng. Chờ đợi, sau đó chỉ nghe thấy giọng nữ lạnh như băng khiến người ta tuyệt vọng: Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không thể liên lạc được... Hoan Nhan cúp máy, anh ta mất tích.

Cô nghĩ đến người con gái tên T