Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326404

Bình chọn: 8.5.00/10/640 lượt.

tôi ra làm tấm chắn hoa đào của anh à? Bây giờ tôi lấy anh chắn mĩ nam một tí, chúng ta huề nhau.”

Lạc Thanh oán hận nói:”Cô dám chơi tôi, phạt cô một tháng không được ra khỏi cửa, một tháng không được liên hệ với thế giới bên ngoài.

(*) Chu Bái Bì – một nhân vật cường hào nổi tiếng keo kiệt trong văn học TQ

Nửa năm sau, mẹ và chú Từ chuẩn bị kết hôn, hơn nữa còn chuyển khỏi khu Dụ Vi, nhưng tôi không biết nhà mới ở đâu, bọn họ nói tôi không tìm được bạn trai thì không cho phép về nhà, mẹ ba ngày thì hai lần giục, rơi vào đường cùng, tôi đáp ứng mẹ sẽ về nhà vào lần sinh nhật 23 tuổi.

Ngày 18 tháng 3, tôi và Lạc Thanh mua một đống quà chuẩn bị về nhà.

Trên xe, tôi dặn đi dặn lại Lạc Thanh:”Thấy người nhà tôi nhớ diễn tốt một chút, nếu bị lộ, tôi đảm bảo bên nhà anh cũng sẽ bị lộ, cha mẹ anh anh tự đi mà giải quyết.”

Lạc Thanh vênh mặt nói:”Yên tâm đi nha đầu, kĩ thuật diễn của tôi nuột lắm, đến nhà cô tôi gọi hai tiếng cha mẹ, cha mẹ cô nhất định sẽ vui vẻ nửa ngày, đâu như cô, về nhà cùng tôi mấy lần rồi mà vẫn gọi cha mẹ tôi là bác trai bác gái.”

Đối với lời anh ta nói tôi chỉ biết cười nhạt:”Vâng, anh giỏi. Tóm lại đừng diễn vớ vẩn đấy, nếu không để xem tôi tính toán với anh thế nào.”

Về đến Thẩm Phong, tôi thay cái sim cũ vào, dù đã nửa năm không dùng, nhưng tôi vẫn luôn giữ kĩ nó.

Điện thoại vừa thông:”Mẹ, con mang theo một mĩ nam về rồi đây, nhà mới ở đâu thế ạ?”

Mẹ cười ra tiếng:”Mang về là tốt, chúng ta có thể yên tâm rồi. Nhà mới ở số 76 đường Đông Phong, khu chung cư Tĩnh Hải khu 3 tòa số 6 nhà 503.”

Trong lòng chấn động, lại là khu chung cư Tĩnh Hải, sống bốn năm trong khu 1 của chung cư Tĩnh Hải, bây giờ nhà của tôi lại ở khu chung cư Tĩnh Hải, xem ra Tĩnh Hải này thực sự rất hợp để tôi ở.

“Vâng, con biết rồi, khoảng tầm 20 phút nữa con sẽ đến.”

Vừa đến khu chung cư Tĩnh Hải, bóng dáng của chú Từ đã hiện lên trong mắt, không, là cha rồi, hình như ông đang đợi chúng tôi. Sau khi xuống xe, tôi đứng phía xa nhìn cha, ông đang lo lắng nhìn quanh khu chung cư. Tội lập tức gọi vào số của ông:”Cha, con đã về.”

Ông vẫn nhìn ra ngoài:”Thiển Thiển, về rồi à, ở đâu?”

Nước mắt ứa ra, nghẹn ngào lên tiếng:”Cha, cha quay đầu lại nhìn đi.”

Ông quay đầu, tôi ngắt điện thoại vẫy vẫy tay về phía ông.

Ông bước nhanh về phía chúng tôi, đến trước mặt, ông nói:”Thiển Thiển, cắt tóc làm cha không nhận ra.”

Ôm ông một cái thật chặt, “Cha, con nhớ mọi người. Rất nhớ, rất nhớ. Mỗi lần nhìn thấy người khác và cha mẹ quây quần bên nhau, trong lòng con mất mác lắm, nhớ nhà lắm.”

Ông vỗ vỗ lưng tôi:”Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”

Tôi buông ông ra, lau lau nước mắt, nhìn Lạc Thanh cố gắng nhếch miệng:”Mĩ nam này là bạn trai hiện tại của con.”

Lạc Thanh ôm một đống quà, nở một nụ cười kinh điển:”Con chào cha.”

Nghe anh ta gọi cha trong lòng tôi cứ cảm thấy là lạ, thúc khuỷu tay vào bụng anh ta.

Cha tươi cười gật đầu:”Mắt không tồi, xem ra là hàng thượng hạng đây.”

Về đến nhà, nhìn thấy quả đầu mới của tôi mẹ và Tử Kiềm đều cau mày, Tử Kiềm hỏi:”Nha đầu, tóc đâu, trước kia tóc là bảo bối quý nhất của cậu cơ mà?”

Tôi chỉ vào Lạc Thanh phía sau:”Không còn cách nào khác, để theo đuổi mĩ nam. Anh ấy thích kiểu tóc này, anh ấy nói tóc dài quá không đẹp, tóc dài thì cắt đi.”

Lạc Thanh ôm một đống quà bước vào cửa, gọi một tiếng:”Mẹ, anh, con là bạn trai của Thiển Thiển.”

Trán lại nổi bần bật mấy vạch đen, tên chết tiệt này dám gọi bậy như vậy, Tử Kiềm còn kém anh ta một tuổi, anh ta lại còn gọi Tử Kiềm là anh.

Mẹ tươi cười gật đầu, còn sắc mặt Tử Kiềm lại vô cùng kì quặc.

Thấy cha mẹ đều hài lòng với Lạc Thanh, trong lòng thầm vui vẻ.

Mẹ kéo tôi sang một bên hỏi:”Thiển Thiển, con ở chỗ nào ở Mộ Phong?”

Tôi chỉ vào Lạc Thanh:”Con ở nhà anh ấy.”

Mẹ tiếp tục hỏi:”Vậy hai đứa sống chung sao?”

Không phải là sống chung mà, nhưng Lạc Thanh đã gọi là cha mẹ rồi, nếu nói không sống chung bọn họ nhất định sẽ đoán được. Tôi gật mạnh đầu:”Vâng, bọn con sống chung rồi, anh ấy còn đưa còn về nhà thăm cha mẹ anh ấy nữa.”

Cha cũng kéo Lạc Thanh sang một bên không biết nói cái gì, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lạc Thanh tôi cũng biết không phải việc tốt, trong lòng bồn chồn không yên, bọn họ chia nhau ra hỏi, chỉ hy vọng tên tiểu tử Lạc Thanh này thông minh một chút.

Tử Kiềm cứu tôi ra khỏi tay mẹ:”Mẹ, con đưa nha đầu đi xem phòng nó.”

Mẹ cười gật đầu.

Tử Kiềm dẫn tôi đến trước một cánh cửa, cậu ta nâng tay lên che mắt tôi:”Nha đầu, bây giờ đi theo tớ, khi nào cho cậu nhìn cậu mới được nhìn.”

Tôi nhắm mắt lại, để mặc cậu ấy dẫn tôi đi.

Cậu thả tay xuống, nói:”Có thể mở mắt rồi.”

Sau khi mở mắt, bốn phía đều là một màu lam nhạt, vách tường, rèm cửa sổ, giường, chăn, trên giường còn có một con búp bê vải, tất cả đều là màu lam. Kích động nói không ra lời, ngây ngốc kéo kéo tay Tử Kiềm, cậu nhẹ nhàng hỏi:”Nha đầu, thích không?”

Tôi gật gật đầu, đi đến bên cạnh giường, ôm lấy con búp bê, khó khăn nói:”Tử Kiềm, cảm ơn.”

Buổi tối, Tử Kiềm bảo:”Tối nay Lạc Thanh ngủ ở phòng


XtGem Forum catalog