Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325824

Bình chọn: 10.00/10/582 lượt.

a tháng sau, Thiển Thiển đã không còn sợ người lạ nữa, cũng thường theo tôi đi chơi, mấy người Hạ Mộc Lạo vẫn đến thăm cô ấy, nhưng Thiển Thiển không thích bọn họ, tóm lại là không cho phép bọn họ bước vào cửa, cho dù tôi nói thế nào cũng không có tác dụng, cô ấy đều không nghe.

Tôi thường đưa cô ấy tới công viên chơi, cô ấy đến công ty liền làm náo loạn, chỉ có thể đưa cô ấy đi công viên, phòng làm việc của anh trai tôi đã phải chịu một trận náo động, trợ lý của anh trai tôi vừa nhìn thấy cô ấy liền trốn tiệt, trong lòng thầm kêu cô ấy là tiểu ma nữ.

Hôm nay công ty có một vị khách hàng rất quan trọng tới, là bạn học hồi cấp ba Tằng Tích của tôi, chỉ đích danh muốn nói chuyện với tôi.

Tôi không thể không mang Thiển Thiển theo, để cô ấy ở nhà một mình tôi không yên tâm, vì để ngăn không cho cô ấy gây loạn, tôi bắt anh tôi đưa cô ấy đi chơi, bây giờ game cũng không hấp dẫn nổi cô ấy nữa rồi, không coi chừng cô ấy là không được.

Sau khi Tằng Tích tới, việc đầu tiên là ôm một cái, trước khi ra nước ngoài tôi và cô ấy là bạn rất tốt, ôm một cái cũng là chuyện bình thường.

Không ngờ, đúng lúc đó Thiển Thiển xuất hiện, cô ấy một tay ôm con gấu bông kia, một tay chỉ vào Tằng Tích, “Chồng, em không cho phép anh ôm người khác.”

Vì không muốn mọi người cười, tôi nghiêm mặt:”Thiển Thiển, không được làm loạn.”

Cô ấy chu miệng ra, oan ức nói:”Em không làm loạn.”

“Đi về tầng 43.”

Trong mắt cô ấy lập tức bùng lên lửa giận:”Vâng, thế em đi.”

Lúc đó tôi không nhận ra cô ấy nói là đi, chứ không phải là về tầng 43, đến lúc anh tôi xuống tìm Thiển Thiển, tôi mới nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, “Lạc Thanh, có nhìn thấy Thiển Thiển không, một tiếng trước anh xuống bộ kế hoạch một chuyến, bây giờ quay lại không thấy cô ấy đâu nữa.”

Một tiếng trước không phải chính là lúc cô ấy tìm tôi ư? Tôi không kịp nói gì, lập tức đi vào thang máy, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất: tôi phải nhanh về nhà.

Khi về đến nhà, tất cả mọi đồ đạc vẫn y như cũ, đi vào phòng cô ấy, túi xách của cô ấy đã không còn nữa, vali cũng không thấy đâu, một số bộ quần áo bình thường cô ấy thích mặc cũng biến mất.

Trong thư phòng, tôi nhìn thấy một tờ giấy, còn có con gấu màu hồng lần đó ở Thẩm phong tôi đặt lên đầu giường của cô ấy.

Trong giấy viết:”Chồng à, không, có lẽ anh không phải là chồng của em. Ba tháng nay thực sự anh đối xử với em rất tốt, em cũng rất cảm ơn anh. Em không biết quá khứ đã xảy ra chuyện gì khiến em mất đi tất cả trí nhớ. Lần đó ở bệnh viện, em biết có một bác sĩ làm kiểm tra cho em thuộc khoa phụ sản, em thấy tấm thẻ trước ngực bà ấy. Em rất tò mò con em đi đâu rồi, nếu không có con, bác sĩ khoa phụ sản đến kiểm tra cho em làm gì? Em biết anh không phải là chồng em cũng là có nguyên nhân, em thấy chứng minh thư nhân dân của mình, em năm nay mới 23 tuổi, anh cũng còn rất trẻ, nếu thực sự anh là chồng em thì tại sao lại phải tách chia ngủ? Con gấu nhỏ này trả lại anh, cảm ơn anh đã chăm sóc em, còn nữa, đừng tìm em, em sẽ tới một nơi rất xa rất xa, anh không tìm được em đâu.”

Thiển Thiển, em phải biết không phải là em trả lại con gấu này cho anh, mà là trả lại anh tất cả những gì anh đã trao cho em . Mấy tháng nay anh rất hạnh phúc, nếu anh đưa em về nhà ngay lúc em tới tìm anh, liệu em có một mình bỏ đi không?

Sau khi rời khỏi anh ta, tôi rất mờ mịt, không biết nên đi đâu.

Tôi ôm ba lô, ôm gấu bông đứng ở ven đường.

Tôi muốn đi khỏi thành phố này, không muốn anh ta tìm tôi, càng không muốn anh ta tìm thấy tôi.

Chỉ có một lựa chọn, đó là phải đi thật xa thật xa.

Ở đây là phương nam. Muốn đi xa, chỉ có thể đi lên phương bắc.

Nghe nói mùa đông ở phương bắc rất đẹp, mỗi năm đều có tuyết rơi, bây giờ đã là mùa thu, tôi phải nhanh đến với trận tuyết đầu tiên của năm nay.

Mua một vé máy bay đến Tuyết Dương, hey, tên là Tuyết Dương, tuyết ở đó chắc chắn rất đẹp.

Ở một đêm trong khách sạn, ngày hôm sau dậy sớm chạy ra sân bay.

Qua vài tiếng, sau khi máy bay hạ cánh, tôi cô đơn một mình đứng giữa dòng người, nhìn thấy rất nhiều người đến đón máy bay, tiếc là lại không có ai trong số đó đến đón tôi. Tuyết Dương lạnh hơn Mộ Phong rất nhiều, vừa ra khỏi sân bay tôi liền tìm áo khoác trong ba lô ra mặc vào.

“Thiển Thiển, tại sao em lại đến Tuyết Dương?” Một giọng nữ rất hay truyền vào trong tai, tôi quay đầu lại, là một chị gái vô cùng xinh đẹp, chị ấy cười rất thân thiện, khiến tôi có chút kích động muốn nhào vào trong ngực chị ấy.

Tôi nhìn chị ấy hỏi:”Chị là ai? Sao lại biết tôi?”

Những giọt nước mắt trong mắt chị như ẩn như hiện:”Chị là chị gái của em.”

Tôi vươn tay ra ôm lấy chị ấy, có cảm giác muốn rơi nước mắt:”Chị thực sự là chị của em hả?”

Chị ấy vỗ vỗ lưng tôi, “Chị thực sự là chị của em. Lạc Thanh đâu? Tại sao cậu ta lại để em một mình chạy xa như vậy?”

Có chị thực tốt mà:”Anh ta ôm người khác, em bỏ đi rồi. Hơn nữa, anh ta không phải là chồng em.”

“Thiển Thiển, tại sao em lại chạy tới Tuyết Dương?”

“Em muốn đến xem tuyết. Chị tại sao cũng đến Tuyết Dương?”

Trong giọ


XtGem Forum catalog