người ta gì cả, người ta tốt xấu gì cũng là một đạo diễn, bắt tay với ông ta một cái cũng không làm giảm thân phận tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị của hắn đâu.
Đạo diễn Trương trừng mắt nhìn Mạc Khoa:”Mạc Khoa, Hạ tiên sinh bỏ tiền tài trợ cho cậu biểu diễn là vì bạn gái của ngài ấy thích xem phim cậu đóng, nhưng hình tượng này của cậu không khỏi khiến người ta phải hất vọng rồi?”
Ông đạo diễn này nói chuyện cũng không dễ nghe chút nào, bây giờ cảm thấy Hạ Mộc Lạo không nên để chừa tí mặt mũi nào cho ông ta mới đúng, giương mắt lên nhìn Mạc Khoa, trên mặt anh ta không biết là do trát phấn, hay là vì đạo diễn tức giận mà sắc mặt trắng bệch dọa người.
Ánh mắt anh ta dừng trên người tôi, tôi mỉm cười nhìn lại, dù sao cũng là thần tượng của Nhiễm Nhiễm, thái độ tốt với anh ta một chút, huống chi ấn tượng cũng không tệ lắm.
“Tôi đi trang điểm lại.” Nói xong xoay người đi vào phòng hóa trang.
Lần đầu tiên xem phim của Mạc Khoa là vì anh ta rất đẹp trai, lần đầu tiên nghe anh ta hát là vì giọng rất dễ nghe, nhưng bây giờ Mạc Khoa đứng ở trước mặt Hạ Mộc Lạo mà nói, giọng của Hạ Mộc Lạo tương đối có sức hút hơn, dễ nghe hơn giọng Mạc Khoa một ít. Mặt mũi cũng đẹp hơn, nếu Hạ Mộc Lạo gia nhập vào làng giải trí, chắc chắn sẽ nổi tiếng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam.
“Thiển Thiển, anh tự biết mình rất đẹp trai,nhìn lâu như vậy mà em vẫn chưa cảm thấy đủ à?” Trong mắt Hạ Mộc Lạo lộ ý cười, tâm trạng dường như cũng tốt lắm.
Mặt nóng bừng, không thèm quay đầu lại:”Cái mặt này của anh tôi nhìn chán từ lâu rồi.”
Hắn tiếp tục hỏi:”Có phải trong đêm tối cũng nhớ tới gương mặt này của anh không?”
Tôi gật mạnh đầu.
Nghe thấy tiếng cười của hắn tôi ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt hắn cười đầy gian trá, trong lòng chợt bừng tỉnh, đám một cái thật mạnh vào ngực hắn:”Hạ Mộc Lạo, anh là đồ xấu xa, anh lừa tôi.”
Hạ Mộc Lạo ôm tôi vào lòng, thấp giọng nói bên tai tôi:”Thiển Thiển, có muốn mưu sát chồng thì cũng nên chọn nơi không có ai chứ, hiện tại có hai nhân chứng ở đây này.”
Tôi liếc mắt nhìn đạo diễn Trương và Ngô Ngữ, tầm mắt của hai bọn họ đều dừng trên người tôi và Hạ Mộc Lạo, mặt nóng bừng, quay đầu không nhìn bọn họ nữa.
Đạo diễn Trương dẫn chúng tôi vào trong phòng dành cho khách quý, anh mắt Hạ Mộc Lạo cố ý như vô tình dừng trên người tôi, khiến tôi toàn thân không được tự nhiên. Đạo diễn trương và Ngô Ngữ cũng có ý vô tình nhìn về phía bên này, tôi thực sự không thể nhịn được nữa:”Anh còn có chuyện gì? Nếu có tôi về trước.”
Kỳ thật tôi không biết ngồi ở đây để làm gì? Tôi chỉ thích Mạc Khoa trong giới hạn phim ảnh, hiện tại đã được nhìn thấy tận mắt rồi, không cần thiết phải ngây ngốc ngồi yên ở chỗ này chờ anh ta, nếu Hạ Mộc Lạo có chuyện quan trọng hơn, tôi càng không thể ở trong này, nghe lén người khác nói chuyện là một việc làm không có đạo đức.
Tôi vừa mới đứng dậy, Hạ Mộc Lạo cũng đứng dậy theo:”Anh không có chuyện gì, anh về cùng em.”
Đi khỏi sân vận động, Hạ Mộc Lạo ra bãi đỗ xe, bảo tôi đứng đó chờ hắn.
Sau khi thân ảnh hắn biến mất trong tầm mắt, tôi lập tức đi về hướng ngược lại.
Không muốn xuất hiện quá nhiều cùng hắn, đi nhiều cùng nhau, đối với tôi với hắn đều không tốt.
Hy vọng chuyện hôm nay gặp hắn Hoa Thần sẽ không biết, nếu không tôi thực sự không biết nên chịu trách nhiệm với hành vi của mình như thế nào.
Đi một mình trên đường, không hổ danh là con đường phồn hoa, người tới người lui không đếm được. Muốn tìm một người trong số này không phải là một việc dễ dàng, việc hiện tại tôi cần phải làm là hòa lẫn vào trong đoàn người, chuyện của tôi và Hoa Thần Hạ Mộc Lạo đã biết quá nhiều, tôi không muốn một chút bí mật cũng không có, không muốn lộ ra hoàn toàn ở trước mặt người khác, cho dù là hắn thực tâm muốn giúp tôi.
Tôi vội vàng trở về khu chung cư Tĩnh Hãi, mở cửa ra, ngây ngốc đứng ở cửa.
Vốn tưởng rằng căn hộ này sẽ rất nhỏ, ai ngờ phòng khách còn lớn hơn cả nhà tôi, đóng cửa lại đi vào bên trong, đồ dùng trong nhà đầy đủ mọi thứ, ba phòng, trong đó một gian hình như là phòng khách, một gian phòng ngủ, một gian thư phòng.
Phòng ngủ không kém hơn phòng khách là bao nhiêu, cửa sổ sát đất, rèm màu kem, chăn cũng màu kem, ga trải giường màu kem, gối màu kem, cạnh giường là thảm lông màu trắng, còn lại là hành lý và ba lô của tôi đang nằm lẳng lẳng ở một góc tường. Đi vào thư phòng, trên giá bày rất nhiều sách, tất cả đều là sách quản lý doanh nghiệp, tôi không có hứng thú. Trên bàn làm việc có một cái máy tính, sau máy là cả một đống dây rợ lằng nhằng, trên MODEM tem của c壠điện tín Trung Quốc cực kỳ rõ ràng, hay thật, sau này có phải ở một mình cũng không cảm thấy cô đơn nữa.
Nhân lúc siêu thị còn chưa đóng cửa, tôi xuống tầng mua một ít vật dụng hàng ngày, mấy ngày qua đều trải qua trong lo lắng đề phòng, hôm nay rốt cuộc cũng có thể ngủ ngon một giấc.
Chỉ sau một ngày, Nhiễm Nhiễm và Tử Kiềm tiến bộ thần tốc, chỉ cần có thời gian là Nhiễm Nhiễm lại dính vào người Tử Kiềm, vì không muốn bị xem thường, tôi thức thời tránh đi.
Buổi chiều, lúc đang học, Hoa Thần gọi