Old school Swatch Watches
Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327190

Bình chọn: 8.5.00/10/719 lượt.

đến một lần, tôi vội vàng ngắt điện, gửi cho anh một tin nhắn:”Có chuyện gì không?”

Gửi tin rồi chờ một lúc lâu cúng không thấy hồi âm, trong lòng nảy sinh một sự bất an khó hiểu, Hoa Thần rất ít khi gọi cho tôi, bây giờ gọi tới hẳn không phải là chuyện gì tốt.

Sau khi tan học, tôi đi ngang qua một sạp báo, ánh mắt bị một quyển tạp chí hấp dẫn, trên bìa là một đôi nam nữ trẻ, trong hình người nam đang ôm cô gái vào trong ngực nói thầm cái gì đó, bên cánh giật mấy hàng chữ to:”Vì để bạn gái cười, tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị chi tiền không tiếc tay.”

Trong lòng khẽ run, bước đi thật nhanh.

Có lẽ Hoa Thần gọi điện cho tôi là vì chuyện này, lập tức lấy di động ra bấm số của anh, đợi hơn ba mươi giây anh mới tiếp, hiển nhiên là không muốn nhận điện thoại của tôi:”Nói đi, có chuyện gì.”

Đột nhiên giọng như bị nghẹn ở cổ, muốn giải thích với anh, lại không biết nên giải thích như thế nào. Đồng thời lại nghi ngờ chính mình vì sao lại muốn giải thích với anh, vì sao lại sợ anh sẽ hiểu lầm.

Có lẽ sự im lặng của tôi khiến anh tức giận:”Nếu không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi.”

“Tôi..” Lời còn chưa kịp nói ra anh đã ngắt điện thoại.

Liên tục hơn một tháng cũng không thấy Hoa Thần xuất hiện, ngay cả điện thoại cũng không có. Tôi cũng không thèm gọi cho anh nữa, anh đã nói đến thế, nếu tôi lại gọi điện cho anh, quả thực là tự rước lấy nhục.

Hạ Mộc Lạo cũng không xuất hiện, nhưng tờ tạp chí kia ngay ngày hôm sau đã biến mất, không cần nghĩ cũng biết là do hắn nhúng tay vào.

Nhiễm Nhiễm và Tử Kiềm cứ như hình với bóng, gặp hai người bọn họ, tôi tận lực tránh sang đường vòng.

Trưa 27 tháng 11 tôi về nhà, lúc ăn cơm, tôi chuẩn bị tâm lý thật tốt, bình tĩnh nhìn chú Từ:”Cha.”

Đôi đũa trong tay chú Từ rơi lộp bộp xuống sàn, ánh mắt ông chuyển sang trên người mẹ.

Tử Kiềm không thể tin nhìn tôi như nhìn quái vật. Mẹ buông đôi đũa trong tay xuống:”Thiển Thiển, con có biết con đang làm cái gì không?”

Hít vào một lời thật sâu, chống lại ánh mắt của mẹ:”Con đương nhiên biết mình đang làm gì. Mẹ, nhiều năm như vậy rồi, mẹ còn đợi cái gì? Mẹ có nhìn thấy những sợi tóc bạc trên đầu chú Từ không? Những việc chú ấy làm vì mẹ trong mấy năm qua chẳng nhẽ vẫn còn chưa đủ sao?”

“Thiển Thiển, sao con có thể dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mẹ? Chuyện người lớn trẻ con quản cái gì?”

Sự tức giận không tên trong lòng bùng lên, 18 tuổi mà vẫn là trẻ con sao? Trong mắt mẹ con chắc phải 70, 80 tuổi mới được coi là người lớn đúng không?

Chú Từ nhặt đũa lên , làm như không có việc gì nói:”Thiển Thiển, cháu và Tử Kiềm bây giờ phải chuyên tâm học hành, chuyện của chú và mẹ cháu tự chúng ta có tính toán.”

Nhìn thấy đỉnh đầu bạc trắng của chú Từ, nước mắt tôi không nhịn được chảy xuống, tôi thực không biết rốt cuộc mẹ đang suy nghĩ cái gì, đã nhiều năm như vậy mà mẹ vẫn muốn người đàn ông kia ư? Mẹ đợi nhiều năm như vậy chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Nếu trong lòng mẹ vẫn còn hình bóng của người đó, vậy chú Từ trong lòng mẹ rốt cuộc là cái gì?

Vốn tưởng rằng có thể thoải mái nói chuyện này với mẹ, không ngờ rằng lúc nói đến lại biến thành chất vấn:”Mẹ, con và Tử Kiềm đều đã trưởng thành, chẳng nhẽ hai người không muốn cho chúng con một gia đình đầy đủ sao? Hay là phải chờ tới khi bọn con đều đã thành gia lập thất rồi hai người mới chịu hiểu rõ?”

Trước kia, tôi không hiểu chuyện, cho nên làm như không thấy chuyện của hai người họ. Nhưng bây giờ tôi đã trưởng thành, đã biết chú Từ nhiều năm như vậy vẫn nguyện ý chờ mẹ tôi là chuyện khó thế nào. Nhưng mẹ không quên được con người đó, không quên được người đàn ông đó, mới tự lãng quên chính mình, lãng quên chú Từ.

Sắc mặt mẹ trầm xuống:”Thiển Thiển, chuyện người lớn trẻ con biết gì mà nói, cho dù thế nào con và Tử Kiềm trong mắt chúng ta vẫn là trẻ con, đừng nói trưởng thành, kết hôn sinh con cũng thế thôi.”

Ở trong mắt tôi, tất cả những gì mẹ nói đều là cưỡng từ đoạt lý, nói như mẹ, chú Từ phải đợi nhiều năm như vậy rốt cuộc là vì cái gì? “Mẹ, nếu mẹ không muốn nghĩ cho mình, thì cũng nên vì chú Từ mà ngẫm lại, nhiều năm qua chú ấy đã chịu bao nhiêu mệt mỏi rồi?”

Chú Từ lắc đầu nhìn tôi:”Thiển Thiển, ý của chú và mẹ cháu giống nhau, hai đứa tuy đã trưởng thành, nhưng ở trong mắt chúng ta vẫn là những đứa trẻ nhỏ, hai đứa không cần suy nghĩ nhiều làm gì.”

Nhưng chú Từ, nếu người đàn ông kia xuất hiện, vậy chú nên làm gì bây giờ? Tại sao chú không chịu nghĩ cho mình? Những năm qua chú đã phải trả giá bao nhiêu? Chờ đợi nhiều năm như vậy đều là công cốc, thì đó sẽ là loại tra tấn gì? Chú sẽ phải đối mặt như thế nào đây? Tôi ném đôi đũa lên mặt bàn:”Con muốn có một gia đình đầu đủ, có tình yêu thương của cha mẹ, có anh trai cưng chiều.”

Nói xong đứng dậy đi ra ngoài, khi tôi đi tới cửa, chợt nghe thấy Tử Kiềm nói:”Con cũng giống Thiển Thiển, muốn có một gia đình đầy đủ. Có sự quan tâm của cha mẹ, có em gái cần con bảo vệ. Hai người có suy nghĩ của hai người, chúng con cũng có suy nghĩ của chúng con, đừng xem chúng con chỉ là trẻ con, trẻ con rồi cũng s