Đảo mắt nhìn hắn:”Đây là chuẩn bị cho tôi à?”
Hắn mỉm cười gật đầu:”Vào phòng thay đồ thử đi.”
Màu sắc tôi thích nhất, giống màu bầu trời, màu xanh nhạt, nhìn thấy thực vui vẻ.
Đi vào phòng thay quần áo, Hạ Mộc Lạo quả xứng danh là một tên cuồng mua sắm, quần áo hắn mua rất nhiều, tôi thấy mà hoa cả mắt, sau khi thay xong lễ phục, dường như là đồ được đặt trước cho tôi, rất vừa người, đứng ở gương cười với chính mình, tôi vươn tay ra mở cửa, lại quay đầu lại nhìn thoáng qua bên trong, cánh tay chuẩn bị mở cửa của tôi chợt đông cứng.
Nơi đó có một chiếc hộp màu tối, trông rất giống cái hộp đựng con gấu màu xanh của tôi, ma xui quỉ khiến bước lại gần, tôi vừa mở cái hôp kia ra, một con gấu màu đen lộ ra ngoài, bộ lông mềm mượt rất giống với con màu xanh, ngoài cái nơ con bướm đính trên con gấu màu xanh ra thì hai con hoàn toàn giống nhau, tôi đặt con gấu vào trong túi, đóng hộp lại, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Liếc mắt nhìn bộ lễ phục bị bẩn, trên vải vấy đủ loại màu sắc của chiếc bánh, tiếc quá, tôi rất thích nó, hơn nữa bộ này là do Già Minh tặng, mới mặc một lần mà đã hỏng rồi. Tôi cảm thấy cô gái kia là cố ý đổ bánh lên lễ phục của tôi, tất cả là do Hạ Mộc Lạo thích trêu hoa ghẹo nguyệt, khiến tôi trở thành đối tượng công kích của các cô gái, sau này không được quá thân thiết với Hạ Mộc Lạo nữa.
Đi ra khỏi phòng thay đồ, nhìn thấy ánh mắt Hạ Mộc Lạo tôi lập tức cúi đầu, có lẽ đây là cái gọi là “có tật giật mình”, tôi lấy trộm gấu bông của hắn nếu bị hắn phát hiện không biết sẽ bị thế nào, tóm lại hôm nay tôi nhất định phải mang đi, con gấu nhỏ kia rất cô đơn, để hai con làm bạn, cho nhau ấm áp, cùng dựa vào nhau.
Hạ Mộc Lạo tiến lên:”Trông đẹp lắm.”
Dưới ánh mắt chăm chú cháy bỏng của hắn, mặt tôi hơi nóng bừng, cúi đầu xuống khóe miệng co giật.
Hắn tiến đến từng bước, tôi theo bản năng lùi về phía sau từng bước, hắn tiếp tục tiến lên, tôi tiếp tục lùi về phía sau, cho tới khi không còn đường thối lui, tôi dựa vào vách tường thấy hắn từng bước tới gần, khi tới trước mặt tôi, hắn chống hai tay lên vách tường, nhốt tôi vào bên trong, mặt đưa gần về phía tôi, hơi thở ấm áp của hắn phả lên mặt tôi:”Thiển Thiển, tại sao vẫn ở cùng với Hoa Thần?”
Tôi giang tay muốn đẩy hắn ra:” Hạ Mộc Lạo, có một số việc anh không cần phải biết.”
Vừa dứt lời, môi hắn đã đặt lên môi tôi, giây tiếp theo chợt nghe thấy có tiếng mở cửa, tôi hé mắt nhìn ra, Hoa Thần vẻ mặt âm trầm xuất hiện ở cửa.
Tôi không biết phải làm sao nhìn Hoa Thần.
Đầu lưỡi Hạ Mộc Lạo đã tiến sâu vào trong miệng tôi, hắn dường như không phát hiện ra anh.
Cho tới khi Hoa Thần bước vào:”Mộc Lạo, buông cô ấy ra.”
Cả người Hạ Mộc Lạo cứng đờ, lập tức buông tôi ra.
Hoa Thần từng bước từng bước đi về phía chúng tôi, mỗi khi anh tiến thêm một bước, lòng tôi cũng run lên từng chút một, tại sao anh lại xuất hiện đúng vào lúc này. Anh đến sớm hơn một phút thì sẽ không nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ muộn hơn một phút thôi.
Hoa Thần đi đến trước mặt tôi, vươn tay về phía tôi, tôi còn chưa muốn đưa tay cho anh, anh đã nắm chặt lấy tay tôi, nhìn Hạ Mộc Lạo. Nói từng chữ từng chữ một:”Mộc Lạo, cậu là anh em của tôi. Mà cô ấy, là người phụ nữ của tôi.”
Nói xong, nắm tay tôi đi ra về phía cửa, cho tới khi tôi và Hoa Thần nghe thấy giọng nói của Hạ Mộc Lạo:”Thiển Thiển, em vẫn khăng khăng tiếp tục sao?”
Vẫn bước đi, tiếp tục tiến lên phía trước.
Tôi thực sự không biết nên nói cái gì, nhìn Hoa Thần tức giận ngút người, đột nhiên tôi lại muốn kể cho anh chuyện đem đó ở Mộ Phong, anh coi Hạ Mộc Lạo là anh em, nhưng Hạ Mộc Lạo lại gây ra chuyện không phải với anh.”Hoa Thần, em…”
Hoa Thần lạnh giọng nói:”Bây giờ đừng giải thích bất cứ cái gì, về rồi từ từ giải thích, anh có rất nhiều thời gian dành cho em.”
Tôi nhất thời không biết phải nói gì, lẳng lặng mặc anh nắm tay tôi đi. Hoa Thần dường như rất quen thuộc với Hạ gia. Anh nắm tay tôi đi qua một cái cổng nhỏ đến chỗ đỗ xe.
Anh mở cửa:”Lên xe.”
Tôi ngoan ngoãn lên xe, anh đóng sầm cửa xe lại.
Khi xe chuẩn bị rời khỏi Hạ gia, tôi quay đầu lại nhìn thoáng qua, Tô Ngưng mất mác nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.
Tô Ngưng, thực xin lỗi, thực xin lỗi. Tôi không muốn gây tổn thương cho chị, nhưng hiện tại tôi thích anh. Đối với tình yêu, tôi tin rằng đại đa số mọi người đều rất ích kỉ, hiện tại tôi thích anh nên đương nhiên sẽ không trả anh ấy lại cho chị, trừ phi anh xoay người rời đi trước, thực xin lỗi.
Dù rằng như thế, nhưng tôi vẫn không muốn tạo bất kì một ảnh hưởng xấu nào cho Hoa Thần, nhắm mắt lại, nhả ra một câu:”Hoa Thần, Tô Ngưng đang đợi anh, anh vẫn nên trở về đi.”
“Tạm thời mặc kệ.”
Tôi cười nhạo thành tiếng, Tô Ngưng yêu anh nhiều năm cũng không có một chút trọng lượng nào trong lòng anh. Nếu đã như thế, tôi còn có thể nói gì nữa đây.
Ước định nửa năm cũng đã đến, nếu anh không tìm được lí do, vậy tôi, chỉ có thể lựa chọn rời đi.
Tôi sẽ không bao giờ sụp đổ, trái tim đã đánh mất, tự mình sẽ tìm lại, cho dù phải mất vài năm, hay mười năm.
Không biết q