ng đã hơn nửa năm rồi, dường như chúng ta vẫn chưa tìm được lí dó tiếp tục.”
Lần trước hình như ngay tại nơi này đã nói tiếp tục thêm nửa năm nữa, chúng tôi lại quay trở về chỗ cũ, chỉ là hiện tại ở đây, trái tim tôi đã mất. Anh không vì những lời này của tôi mà buông tay ra, ngược lại ôm càng lúc càng chặt:”Anh đã tìm thấy lí do rồi.”
“LÍ do gì?”
“Anh thích em.”
Trong lòng chấn động, gỡ hai tay anh ra. Xoay người lại, cười nhạo thành tiếng:”Cái gọi là thích của Hoa tiên sinh chẳng lẽ chính là khiến cho đối thương bị tổn thương sao?”
Loại tình cảm yêu thích này tôi không cần, nếu tiếp tục chỉ khiến mình bị tổn thương.
Anh lại ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói:”Đồ ngốc, bởi vì anh thích em nên mới không cho em quá thân cận với thằng đàn ông khác, thấy hắn hôn em, anh không vui. Anh cứ tưởng rằng nói với em như vậy em sẽ giải thích với anh, không ngờ lại làm em tỏn thương. Đừng tức giận nữa mà, cho anh một cơ hội đi, cũng là cho em một cơ hội.”
Tôi im lặng không lên tiếng.
Lời của anh khiến quyết định của tôi lay động. Tôi cũng tin vì anh thích tôi nên mới làm như vậy.
“Thiển Thiển, nửa năm trước em nói anh chướng mắt, bây giờ còn như thế không?”
Do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn nói ra những lời này:”Chắc em cũng hơi thích anh.”
Anh cười khẽ:”Nếu chúng ta đều đã tìm được lý do tiếp tục, vậy em về với anh được không?”
Nửa năm trước cũng là ở nơi đây tôi trở về với anh, đây là lần thứ hai, nếu như có lần thứ ba, thì không thể cứu vãn được nữa, tôi sẽ không quay đầu lại rời đi, mặc kệ anh lật tung cả thế giới này lên tìm tôi, tôi cũng sẽ không xuất hiện.
Đây là lần cuối cùng.
“Được, lần này em về với anh. Nhưng nếu có lần sau, chúng ta ai cũng không được níu giữ ai, mỗi người tự đi, đi tìm hạnh phúc của chính mình, không bao giờ quay đầu lại nữa.”
Cứ tưởng rằng, sẽ mãi mãi tốt đẹp như vậy, sẽ không có lần thứ ba, nhưng không ngờ rằng lại có một hiểu lầm còn sâu hơn thế, khiến chúng tôi làm cách nào cũng không thể vượt qua.
3 năm sau, tháng 8, tôi đã tốt nghiệp đại học, cả ngày hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, trọng lượng tăng ngày càng rõ ràng, Hoa Thần lúc nào cũng nói đó là công sức của anh, tôi cảm thấy anh nên mở một trại chăn nuôi gia súc mới đúng, nhất định có thể nuôi lợn con nào con nấy béo trắng mỡ màng.
Theo như Hạ Mộc Lạo nói, Hạ Vô Xá đối với Tử Kiềm rất vừa lòng, ông ta đã sắp xếp cho Tử Kiềm vào tập đoàn Hạ thị, tuy chỉ bắt đầu làm trưởng phòng, nhưng tiền đồ cũng không thể lường hết được.
Hiên nhi trải qua một khoảng thời gian cố gắng, cuối cùng cũng chiếm được trái tim Già Minh. Nghe nói anh chàng Già Minh già trước tuổi này được cô bảo vệ trong lòng bàn tay. Sau khi tốt nghiệp, cả ngày Hiên nhi đều tới Duy Đô trông coi Già Minh, không để cho anh ta “Cỏ xanh vượt tường.”
Nhiễm Nhiễm cũng vào tập đoàn Hạ thị, ở chỗ Tử Kiềm làm một nhân viên nhỏ bé. Nghe nói ở đó mỹ nữ rất nhiều. Nhiễm Nhiễm sợ Tử Kiềm bị người ta đoạt mất, cho nên mỗi giây mỗi phút đều phải chuẩn bị ứng chiến.
Chỉ có tôi cả ngày nhàn rỗi chẳng có việc gì. Không phải không muốn đi tìm việc làm, mà là Hoa Thần không cho, anh nói anh rất bận, không có thời gian trông nom tôi, nếu đi tìm việc làm mà gặp được anh đẹp trai nào, thừa dịp lúc anh không có ở đó lấy chồng rồi bỏ trốn thì anh lỗ nặng mất.
Buổi chiều, không có việc gì làm, đi dạo xung quanh, ánh mắt bị một cửa hàng quần áo hấp dẫn, đi vào trong tiệm, mua vài bộ quần áo cho người trung niên, vừa nhìn tôi đã thích một bộ màu tím, bộ này mẹ tôi mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.
“Bà chủ, bộ quần áo màu tím kia còn số nhỏ không?”
“Có, cô cần mấy bộ?”
Vóc dáng của dì bảo mẫu không khác mẹ tôi là bao, tuổi tác cũng xấp xỉ, mua cho bà một bộ vậy. “Hai bộ.”
“Vâng, xin cô chờ một lát.”
Vừa mua xong thì tiếng di động vang lên:”Tiểu Thần Thần, có chuyện gì?”
“Em đang ở đâu?”
“Đang giúp anh đẹp trai đi dạo phố.”
“Em ở đâu, anh đến đón em.” Trong giọng nói hiển nhiên lộ ra chút tức giận.
“Anh không cần đến đâu, mình em được rồi.”
“Ở đâu?”
“Quảng trường Thuấn Hoa.”
“Đợi anh ở đó.”
“Ừm.”
Miệng ngậm kẹo mút ngồi trên ghế dài. Một bé gái khoảng một hai tuổi giang tay chạy về phía tôi, còn chưa kịp ngồi xổm xuống giang hai tay ra, cô bé kia đã nhào vào trong ngực tôi, cái đầu nhỏ bé cọ cọ vào cái túi trên người tôi, tôi lập tức hiểu ý, lấy một cây kẹo mút từ trong túi ra:”Bé cưng, ăn kẹo đi.”
Thì ra là một cô bé mặc một chiếc váy màu hồng phấn, cô bé ngẩng đầu cười cười.
Tôi đưa kẹo cho cô bé, cô bé cười ngọt ngào, cầm lấy rồi đút vào trong miệng.
Gương mặt thực thanh tú, đối má trắng hồng phúng phính khiến tôi chỉ muốn tiến lên hôn một cái.
Nhét thêm vài cái kẹo vào trong túi áo cô bé rồi mới hôn lên má cô một cái, cô bé hôn chụt lại tôi, làm má tôi dính đầy đường, nhơn nhớt.
Trên mặt đất xuất hiện một cái bóng rất dài, tôi ngẩng đầu lên nhìn. Hoa Thần mặt không chút thay đổi đứng ở một bên:”Tiểu Thần Thần, bé cưng này rất đáng yêu nha.”
Anh ngồi trên ghế, nhéo má tôi một cái, sau đó lại quay sang bé cưng nhéo tiếp:”Quả thực rất