hỉ một chút xíu?
Xe Tô Y Thu vừa rời đi, Đồng Bội liền nhấc chân, đạp xuống một cái thật mạnh, xuống chân Phương Chính Đông.
"Oái...." Phương Chính Đông đau đến vội vàng ôm chân, chân còn lại không ngừng nhảy trên mặt đất, dáng vẻ rất buồn cười, khuôn mặt tuấn mỹ đau đến nhe răng trợn mắt.
"Cô.... cô thật độc ác"
"Cho anh chừa cái tội nói năng linh tinh! Sau này ở trước mặt Y Thu nên nói chuyện cẩn thận một chút" cô sẵn giọng nói.
"Được được, tôi biết rồi"
"Biết sự lợi hại của bản tiểu thư là tốt" hai tay cô chống hông, dáng vẻ cao ngạo nói.
Phương Chính Đông đột nhiên buông chân, nghiêm túc nhìn cô.
"Anh không đau sao?" thấy vẻ mặt anh đột nhiên thay đổi, Đồng Bội kinh ngạc hỏi.
"Tối hôm nay, tôi phải cho cô biết sự lợi hại của bản thiếu gia" khóe miệng anh khẽ cong lên, đồ phụ nữ ngu ngốc, giả bộ đau mà cô cũng tin.
Nhanh như chớp, ôm cô vào ngực, quay người lại, đè cô lên thân xe, ngang ngược chiếm lấy đôi môi nhỏ nhắn của cô.
Đồng Bội kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng, Phương Chính Đông đã mở cửa xe, đẩy cô vào trong xe. Anh ấn cô xuống ghế xe, hay bàn tay trắng trợn lướt trên người cô.
Cô chưa bao giờ gần gũi với bất kỳ người đàn ông nào, cảm giác bị đàn ông vuốt ve, thậm chí giây phút đầu còn hơi thất thần.
Phương Chính Đông vén áo cô, bàn tay bóng rực luồn vào trong áo, sau đó xoa nắn bầu ngực tròn trịa của cô.... Cả người Đồng Bội cứng đờ, giống như bị điện giât.
Đôi mắt đờ đẫn của cô bỗng nhiên mở to, co gối lên, dùng sức thúc lên trên.
"A...." một tiếng thét bi thảm chói tai vang lên trong xe.
Tiếng thét thảm thiết phá vỡ sự yên tĩnh trong khu vườn hoa cao cấp. Ngay sau đó liền nghe thấy những âm thanh từ trong xe truyền ra.
"Tội anh dám sàm sỡ tôi"
"Khốn kiếp! Cô định khiến tôi tuyệt tự tuyệt tôn sao"
"Ai bảo anh dám sàm sỡ bản tiểu thư, tôi đánh chết anh, đánh chết quỷ háo sắc như anh"
"Được rồi, đừng đánh nữa! Đau quá...."
Đây nhất định là một đêm không an tĩnh.
Trên mặt biển, chiếc tàu chở khách xa hoa chầm chậm đi trên hành trình, nhìn từ phía xa, như một chiếc thuyền dạ quang, nhẹ nhàng trôi nổi trên mặt nước.
Trong phòng ăn trên tàu, một nghệ sĩ dương cầm ngồi trước một chiếc đàn piano trắng tinh, đầu ngón tay tao nhã đánh từng phím đàn.
Những nốt nhạt du dương, như dòng nước chầm chậm chảy ra từ những ngón tay anh ta.
Doãn Băng Dao nghe đến thất thần.
"Sao vậy? Ăn không ngon?" Ngự Giao ngồi đối diện cô, mặc bộ đồ khá thoải mái, nhìn qua cũng biết giá trị vô cùng xa xỉ.
Doãn Băng Dao hồi phục tinh thần, thản nhiên cười, "Ăn rất ngon"
Cô cúi đầu bắt đầu thưởng thức đồ ăn ngon trước mặt, mỗi người trên thuyền đều diện những bộ đồ lộng lẫy, đúng là không giàu cũng sang.
Doãn Băng Dao chận rãi nhấm nháp đồ ăn, cảm nhận được ánh mắt của Ngự Giao luôn đặt trên người mình. Cô không dám ngẩng đầu, sợ phải đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh ta.
Anh ta vốn là như vậy, tính cách luôn thay đổi không ngừng.
Những ngày gần đây, cô có thể cảm nhận được thái độ của anh ta đã thay đổi một cách kỳ diệu.
Mặc dù gương mặt vẫn rất lạnh lùng, nhưng đã trở nên điềm đạm hơn rất nhiều, ko giống như trước đây, luôn nhìn cô với ánh mắt chỉ hận không thể xé xác cô thành trăm mảnh.
Dùng cơm xong, hai người đi ra boong tàu, cô chống tay tựa vào hàng lan can, ngắm nhìn mặt biển bao la.
"Anh biết không? Anh rất giống biển cả bao la" Doãn Băng Dao đột nhiên lên tiếng.
"Nói vậy là ý gì?"
"Giống như biển cả, sâu không thấy đáy, không ngừng thay đổi"
"Vậy sao" khóe miệng anh khẽ cong lên mỉm cười.
Doãn Băng Dao hỏi tiếp: "Anh không hận tôi nữa sao? tại sao mấy ngày gần đây lại đối tốt với tôi như vậy"
Cô biết rõ không nên hỏi vẫn đề này, nhưng không sao kìm được.
Nụ cười trên khóe miệng Ngự Giao cứng đờ, lạnh lùng nói, "Nghỉ ngơi sớm đi" liền xoay người đi vào trong khoang thuyền.
Anh rất ghét vấn đề này, bởi chính anh cũng không thể trả lời nổi. Mấy ngày gần đây thân thiện với cô, cũng không nói lên rằng anh không còn hận cô.
Anh cũng không biết tại sao. Dường như trong cơ thể anh tồn tại hai con người, một người muốn đối tốt với cô, một người lại không ngừng nhắc nhở anh, không được quên chính cô là người hại chết Gia Hạo, nhất định phải hành hạ cô, khiến cô cũng phải trải qua nỗi đau thống khổ.
Ngự Giao lắc đầu, tức giận. Vốn định trở về phòng nghỉ ngơi, không hiểu sao anh lại rẽ vào quán bar trên tàu.
Mỗi lần nghĩ tới vấn đề này, anh rất rối trí, vì thế dần dần hình thành thói quen dùng rượu để tạm thời khiến bản thân tê liệt.
Doãn Băng Dao vẫn đứng trên boong tàu, gió biển mát lạnh, khiến cơ thể hơi run, cô khoanh hai tay trước ngực, xoay người đi về phòng
Nằm lên giường, nhắm mắt lại, trong đầu lại nghĩ đến kế hoạch kia thiếp đi lúc nào không hay, ko biết bao lâu sau, đột nhiên cảm giác lắc lư. Doãn Băng Dao đột nhiên giật mình tỉnh giấc, mở to mắt phát hiện trước mặt tối đen như mực.
Cô vội vã giơ tay muốn bật đèn, nhưng lại không bật được, vẳng bên tai là những tiếng động của mọi người từ bên ngoài, vô cùng ồn ào
Có chuyện gì xảy ra?
Đột nhiên, cảm nhận được từ tron