XtGem Forum catalog
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216250

Bình chọn: 8.5.00/10/1625 lượt.

n Băng Dao đang đứng.

“A” người phụ nữ dưới thân Ngự Giao hét lên một tiếng, vội vàng khép chặt đôi chân phóng đãng, hai tay cố gắng che đậy cơ thể trần trụi của mình.

“Giao! cô ta là ai? Đúng là đáng ghét” Người phụ nữ lập tức bình tĩnh trở lại, liếc mắt nhìn Doãn Băng Dao một cái, quay ngược lại tiếp tục ôm cổ Ngự Giao.

Doãn Băng Dao quay lưng vào phía trong căn phòng, cắn chặt răng, xoay người về phía sofa bọn họ đang ngồi, “Xin lỗi đã làm phiền hai người, xin cứ tiếp tục” Chuẩn bị quay lưng rời đi lần thứ hai.

“Tôi bảo cô đứng lại” Anh tức giận, cao giọng nói. Buông người phụ nữ phía dưới ra, đứng lên.

Người phụ nữ nằm trên sofa, liền đỏ mặt. Ngự Giao đứng lên, mất đi cơ thể cao lớn che chắn, toàn bộ cơn thể trần trụi của cô ta đều bị phơi bày ra bên ngoài. Vì thế vội vàng cầm lấy chiếc gối tựa trên ghế sofa chen đậy nơi bí ẩn của người con gái.

Ngự Giao cầm cốc nước lọc trên bàn uống ừng ực mấy hơi liền, môi mỏng ướt đẫm nước, hơn nữa bộ ngực cường tráng rắn chắc để trần của anh càng làm anh trở nên nam tính quyến rũ hơn.

Lạnh nhạt nói một câu: “Cô có thể đi rồi”

“Nghe thấy gì không, cô còn chưa đi?” Người phụ nữ nằm trên ghế sofa, không nhịn được trừng mắt liếc Doãn Băng Dao.

“Người tôi nói là cô” Anh quay đầu lại nhìn người phụ nữ phía sau.

Nghe ra Ngự Giao bảo mình đi, người phụ nữ liền cuống lên, bất chấp cơ thể đang trần trụi, đứng lên ôm Ngự Giao từ phía sau, “Vừa mới bắt đầu mà, sao đã bảo người ta đi rồi...”

Đặt ly nước xuống, Ngự Giao nhẹ nhàng nói, “Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai” Giọng nói lười biếng, nhưng mang theo uy quyền khiến người nghe không thể phản kháng.

Doãn Doãn Băng Dao không lên tiếng, im lặng giống như không tồn tại. Khóe mắt chỉ thoáng lóe lên tia sáng khi nhìn thấy chiếc sofa lớn, sau đó trong lòng cũng không còn bất kỳ cảm giác gì.

Bọn họ cũng đã từng ở nơi này, ân ái thân mật như vậy.

Người phụ nữ bĩu môi, không cam tâm buông tay ra khỏi người Ngự Giao, nhặt từng cái quần áo vứt loạn dưới đất mặc vào, lúc ra tới cửa cố ý va một cái thật mạnh vào người Doãn Băng Dao.

Ngự Giao châm một điếu thuốc lá, thong dong nhả khói thuốc. Xuyên qua làn khói thuốc, ánh mắt anh nhìn về phía Doãn Băng Dao, cô đứng ở đó giống như một pho tượng.

“Không vui sao?” Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, hỏi.

Cô nhìn về phía anh, trong đôi mắt đẹp ửng đỏ, “Tại sao anh làm như vậy?” "Làm như vậy? Ý cô nói đến người phụ nữ vừa nãy?" Anh nhíu mày, cơ thể tựa vào chiếc ghế sofa một cách thoải mái.

"Anh có người phụ nữ khác..."

"Ha ha..."

Anh cười gượng hai tiếng, "Điều này làm cô rất kinh ngạc sao?"

Gương mặt vui vẻ của anh trái ngược hoàn toàn với gương mặt bi thương của cô, tạo nên sự đối lập rõ ràng.

Băng Dao xiết chặt tay thành nắm đấm, hít sâu một hơi, trong hốc mắt dường như có một thứ chất lỏng nóng hổi nào đó....

"Nếu không thích tôi, tại sao lại cứu tôi, tại sao lại muốn tôi làm người tình của anh." Cô run rẩy nói ra những lời này.

Cô vẫn cho rằng, anh ta cứu cô, khiến cô kính trọng. Như vậy ít nhất anh ta cũng có một chút nào đó thích cô.

Nhưng bây giờ xem ra, không có, một chút xíu cũng không có.

Ngược lại, hình như anh ta rất chán ghét cô.

Ngự Giao dụi tàn thuốc, cười nhạo một tiếng, "Việc cứu cô đối với tôi mà nói, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi. Còn chuyện muốn cô làm người tình của tôi, cũng chỉ vì cô có chút nhan sắc. Phụ nữ đối với tôi mà nói, chỉ là công cụ giải quyết nhu cầu sinh lý"

Giờ phút này, trong đầu Doãn Băng Dao hiện ra câu nói kia của Phạm Khiết Phàm: Đừng nên yêu anh ấy.

Anh ta là ma quỷ trong bóng tối, anh ta là bông hoa anh túc chết người, anh ta là kẻ không có trái tim, cho nên, anh ta sẽ không thể yêu thích bất kỳ người nào.

Cô đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười, lại có thể nghĩ rằng ít nhất người đàn ông này cũng có một chút tình cảm với cô.

Ngự Giao gồi trên ghế sofa, vắt chéo chân, hai mắt khép hờ nhìn về phía Băng Dao, thưởng thức vẻ mặt khổ sở của cô.

Khóe miệng khẽ cong lên mỉm cười, nếu cô ta yêu anh, như vậy trò chơi sẽ càng thú vị hơn.

"Nếu đã như vậy, tôi xin cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cứu hai chị em tôi, từ giờ trở đi, hai chị em tôi sẽ không làm phiền anh nữa."

Cô không muốn chia sẻ một người đàn ông với những người phụ nữ khác, ngừoi đàn ông này đã từng tiến vào cơ thể người phụ nữ khác "này nọ", bàn tay kia từng sờ vào người phụ nữ khác, khiến cô cảm thấy vô cùng bẩn thỉu.

"Cô muốn làm gì?" Ngự Giao bước nhanh về phía trước, hai tay giữ lấy người Băng Dao, khi cô xoay người rời đi.

"Không... buông thả tôi ra" bị cánh tay rắn chắc của anh giữ chặt khiến cô cảm thấy rất đau, mày liễu khẽ nhíu lại, dùng hết sức hất tay anh ta ra.

Trên mặt anh lộ ra vẻ kinh ngạc, khóe miệng chợt nở nụ cười lạnh lùng