Old school Easter eggs.
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219411

Bình chọn: 8.00/10/1941 lượt.

, yên tâm đi." Người bác sĩ nhìn Tô Y Thu còn trẻ như vậy lại thêm dáng vẻ căng thăng lo lắng, cho răng cô không muốn có thai, sợ phải phá thai.

Tô Y Thu sững người, bầu trời đột nhiên như có mây đen găng kín. Vốn dĩ trong lòng vô cùng thấp thỏm lo lắng, giờ phút này cuối cùng cũng ổn định, nhưng bây giờ lại rơi vào vực sâu không đáy.

Bỗng chốc cả thế giới biến thành tối đen, tất cả niềm hi vọng của cô chỉ vì một câu nói của bác sĩ, hoàn toàn vỡ vụn.

Kích động nắm chặt tay bác sĩ hỏi: "Bác sĩ, bà khám kỹ lại đi, có phải đã nhầm lẫn ở đâu rồi không, có lẽ tôi thực sự mang thai”

"Không đâu, kết quả rất chính xác, cô không mang thai”

Gương mặt Tô Y Thu đầy mất mát, suy nghĩ một chút ngượng ngùng hỏi bác sĩ "Vậy... có cách gì để khiến tôi mang thai hay không?"

Người bác sĩ phụ khoa hơi sửng sốt, sau đó cười nói: "Ngoài việc nam nữ quan hệ với nhau, còn một cách đó là thụ tinh nhân tạo"

"Thụ tinh nhân tạo?" Tô Y Thu giống như chợt nhìn thấy hi vọng

"Đúng vậy, cơ thể cô khỏe mạnh bình thường, có thể dùng phương pháp thụ tinh nhân tạo"

"Có thật không?" Giọng nói kích động tựa như lại nhìn thấy một tia ánh sáng.

"Thật"

"Vâng, cảm ơn bà! Rất cảm ơn bà"

Tô Y Thu đứng lên, đi ra ngoài

"Cô Tô, nhưng...." Bác sĩ chưa nói hết lời, Tô Y Thu đã biến mất sau cánh cửa.

Rời khỏi bệnh viện, Tiết Noãn Nhi lên xe của mình, nhìn ánh nắng tươi sáng bên ngoài tâm trạng đột nhiên vui vẻ. Ông trời không tuyệt đường của cô, cô có thể suy nghĩ đến việc sử dụng cách thức này.

***

Tiết Noãn Nhi đột nhiên nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, hình như là bố cô, vội vàng đuổi theo, bố tới đây là vì kế hoạch thu mua của Ngự Giao sao?

Cô ôm theo sự nghi hoặc, đuổi theo. Nhưng vừa chạy đến cửa thang máy, Ngự Giao đã đóng cửa thang máy lại. Cô lo lắng bước vào một thang máy khác, hi vọng có thể tìm được bố. Sáu năm, đã sáu năm rồi cô chưa nhìn thấy hình dáng của bố mình.

Tiết Noãn Nhi đứng trong thang máy, trong lòng lo sợ bất an. Nếu như công ty của bố thật sự bị thu mua, vậy chắc chắn Thi Lục Đình lại sẽ...

Cô không dám nghĩ tiếp Tiết Noãn Nhi vừa đi ra thang máy, đã nhìn thấy Doãn Lực bước vào phòng làm việc của tổng giám đốc. Quả nhiên là tới tìm Ngự Giao.

Tiết Noãn Nhi không có lý do đi vào, vì vậy đành núp ở hành lang chờ đời. Cứ nghĩ rằng bố và Ngự Giao sẽ thảo luận rất lâu, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, chỉ trong vòng mười phút đã đi ra. Cô đi theo sau, cùng bố mình bước vào một thang máy.

Doãn Lực đang đắm chìm trong nỗi bi thương của mình, hoàn toàn không để ý tới Tiết Noãn Nhi đứng bên cạnh.

Cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Doãn Lực đứng bên cạnh, phát hiện mái tóc ông đã bạc đi rất nhiều, trên mặt cũng có khá nhiều nếp nhăn. Năm tháng đã để lại những dấu vết trên gương mặt ông. Trong lòng Tiết Noãn Nhi bỗng dưng nói đau, bố đã già rồi, cần có con cái ở bên hiếu thuận, không biết Hoan Hoan có đối tốt với bố không, là con gái của cô lại không cách nào báo hiếu cho ông.

Đột nhiên Doãn Lực thở dài, nghẹn ngào.

Tiết Noãn Nhi thấy thế, đưa tay vào trong túi áo lấy khăn giấy muốn đưa cho ông, nhưng lại cảm thấy có chút mạo muội, dù sao hiện giờ là hai người không quen biết.

Xuống tới lầu dưới, Tiết Noãn Nhi và Doãn Lực cùng bước ra khỏi thang máy, nhìn bóng lưng già nua của bố rời đi trong lòng cô dâng lên cảm giác chua xót. Bóng lưng của bố đã không còn to lớn tráng kiện như xưa, nhìn qua vô cùng tang thương.

Đôi mắt hạnh của Tiết Noãn Nhi dần dần mờ mịt nước mắt.

Bố! tha lỗi cho con gái bất hiếu, con gái lại gây ra rắc rối cho bố rồi.

Đột nhiên, có người vỗ nhẹ lên vai Tiết Noãn Nhi. "Noãn, sao cô lại đứng thất thần ở đây vậy?"

Tiết Noãn Nhi hơi giật mình, vội vàng lau nước mắt, quay đầu lại nhìn người phía sau - là Lang Long.

"Giám đốc Lý" cô miễn cưỡng cười cười

"Hình như cô đang không vui" Lang Long chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra.

Tiết Noãn Nhi không lên tiếng, im lặng cắn chặt môi.

"Có thể nói cho tôi biết là chuyện gì được không, có lẽ tôi có thể giúp được cô"

Câu nói cuối cùng của Lang Long khiến Tiết Noãn Nhi hơi ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lang Long, muốn nói lại thôi.

"Có phải nói chuyện ở đây không tiện đúng không? Đi thôi, tới phòng làm việc của tôi rồi nói"

Tiết Noãn Nhi đi theo Lang Long đến phòng làm việc của anh, cô nhìn nụ cười thản nhiên trên gương mặt anh, trong lòng hơi do dự.

Cô muốn mở miệng kêu anh giúp một tay, nhưng lại cảm thấy như vậy chính là lợi dụng tình cảm của Lang Long, rất đáng xấu hổ.

"Được rồi, bây giờ không còn ai, cô uống ly nước trước đi rồi từ từ nói" Lang Long rót cho Tiết Noãn Nhi một ly nước.

Nhận lấy ly nước, Tiết Noãn Nhi uống một hớp lớn, suy nghĩ trước sau kỹ càng vẫn quyết định thử một lần. Hiện giờ cô cũng chỉ còn cách này, chỉ mong Lang Long có thể ngăn cản kế hoạch thu mua của Ngự Giao.

"Giám đốc Lý, chắc anh đã biết tôi và Băng Dao là bạn thân"

Lang Long kinh ngạc, "Tôi không biết! cô và Băng Dao là bạn thân sao?"

Anh mắt của anh đột nhiên kích động, trên mặt lộ ra nụ cười mừng rỡ, "Bây giờ Băng Dao đang ở đâu? Cô ấy có khỏe không?"