Teya Salat
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219334

Bình chọn: 7.00/10/1933 lượt.

quần áo mình rất xộc xệch.

Đứng lên, đi tới bên cửa sổ, Ngự Giao vương tay kéo tấm rèm "Roạt" một cái. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài lập tức chiếu thẳng vào phòng, Tiết Noãn Nhi lấy tay che ánh mặt trời chiếu vào mắt.

Ngự Giao đứng trước cửa sổ, nhìn về phía cô, khuôn mặt cương nghi trong bóng tối, "Băng Dao, chúng ta đã lâu không gặp"

Tuy có ánh sáng mặt trời, nhưng những lời này của anh khiến cả người Tiết Noãn Nhi rét run.

"Anh lại nói nhảm gì đó"

"Vẫn không thừa nhận sao?"

"Thừa nhận cái gì?" Tiết Noãn Nhi tức giận chỉnh lại quần áo của mình, vén chăn xuống giường tức giận nói: "Ngự Giao! Mặc kệ anh đang nổi điên gì, nhưng đây là nhà tôi mời anh lập tức ra ngoài."

"Thẹn quá hóa giận à?"

"Anh! Anh lập tức rời khỏi đây" Tiết Noãn Nhi bước tới, kéo tay anh

Ngự Giao khẽ dùng sức, bỗng chốc chuyển thành bàn tay anh chế ngự tay cô. Một tay nắm chặt hai tay cô, một tay giơ lên cởi cổ áo cô.

"Anh làm gì đấy! Đồ lưu manh"

"Dấu răng này là do chính tôi để lại trên người em" Giọng nói của anh có chút run rẩy, không biết vì kích động hay là tức giận.

Tiết Noãn Nhi liếc mắt nhìn bả vai lộ ra ngoài của mình, trong đáy mắt thoáng hiện lên tia hốt hoảng. Cô kinh ngạc ngước mắt nhìn, đối tiện là đôi mắt đỏ tia máu của Ngự Giao. Chẳng lẽ tối hôm qua, anh ta đã kiểm tra toàn thân cô một lượt sao?

"Tôi không hiểu anh đang nói gì? Hai chúng ta hoàn toàn không liên quan tới nhau! Làm sao anh có thể để lại dấu răng trên người tôi! anh buông tôi ra" Tiết Noãn Nhi giãy giụa, quyết định có đánh chết cũng không thừa nhận. Nếu như bây giờ thừa nhận vậy sẽ lập tức thất bại

"Đủ rồi!" Ngự Giao gầm lên "Đã đến nước này rồi mà em vẫn còn giả bộ cái gì"

"Tôi không có"

"Em chính là Băng Dao, anh nhớ chính xác dấu răng này." Vì tức giận, trên trán hiện đầy gân xanh.

Trong lòng cô rất sợ hãi, vẫn mạnh miệng nói: "Chỉ dựa vào một dấu răng anh đã có thể khẳng định tôi là Doãn Băng Dao sao?"

"Khẳng định"

"Ha ha..." Tiếng cười lạnh vang lên "Ngự Giao, tôi không biết nên nói anh thông minh hay đần độn, nếu tôi là Doãn Băng Dao, điều tôi nên làm là phải tránh xa anh, tôi phẩu thuật chỉnh sửa gương mặt, tại sao có thể để lại cái dấu vết này cho anh nhìn thấy"

Ngự Giao sửng sốt.

"Nếu như tôi thật sự chính là Băng Dao, sau khi tôi chỉnh sửa khuôn mặt, nhất định sẽ xóa sạch những dấu vết anh để lại trên người tôi, không phải sao?"

Ngự Giao buông tay, quan sát một lượt từ trên xuống dưới, gật đầu nói: "Được, bây giờ em có thể không thừa nhận, nhưng anh nhất định sẽ tìm được chứng cứ xác thực" Xoay người rời đi, vừa mở cửa đã nhìn thấy Tiết Tiểu Diệc mặc đồ ngủ đứng trước cửa phòng.

Vốn Tiết Tiểu Diệc còn đang buồn ngủ, sau khi nhìn thấy Ngự Giao bước ra từ phòng Noãn Nhi, hai mắt mở to đầy kinh ngạc "Ồ chú Thẩm, hôm qua chú và mẹ cháu ngủ cùng nhau sao?"

Ngự Giao không biết nên giải thích thế nào, anh đột nhiên ngồi xổm xuống, một tay bế cậu bé lên.

Thấy vậy Tiết Noãn Nhi vội vàng chạy tới "Anh định làm gì? Mau buông con tôi ra"

"Nếu như em thực sự là Doãn Băng Dao, vậy đứa trẻ này cũng chính là con trai tôi. Năm đó em hoàn toàn không có phá thai. Tôi muốn dẫn Tiểu Diệc đi dám định cha con." Ngự Giao bước nhanh ra ngoài.

"Anh không thể làm như vậy! Ngự Giao, anh không có tư cách làm như vậy"

Cậu bé bị bộ dang lôi lôi kéo kéo của hai người lớn làm cho sợ, nhìn Ngự Giao hỏi: "Chú Thẩm, đã xảy ra chuyện gì? Hai người đừng như vậy được không? Tiểu Diệc sợ...."

Nhìn thấy ánh mắt Tiết Tiểu Diệc, nghe cậu bé nói trái tim cứng như thép của anh bỗng nhiên mềm nhũn. Dừng lại, liếc mắt nhìn Tiết Noãn Nhi, sau đó đặt Tiểu Diệc xuống đất, rời đi.

"Tiểu Diệc, anh ta có làm thương con không, mau để mẹ xem." Tiết Noãn Nhi lo lắng ôm chặt con trai vào lòng, nhìn khắp người cậu bé.

"Không có, chú Thẩm không phải người xấu, chú ấy sẽ không làm tổn thương con. Noãn Nhi, mẹ có thể nói cho con biết xảy ra chuyện gì không? Tại sao mẹ đối xử với những người khác rất tốt nhưng lúc nào cũng có vẻ ghét chú Thẩm vậy"

"Trẻ con không được hỏi nhiều, mau đi thay quần áo đi, lát nữa mẹ đưa con tới nhà trẻ." Tiết Noãn Nhi tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm qua Ngự Giao mời cô uống rượu, trong lúc nhất thời đã gây ra sai lầm sớn. Xem ra cuộc sống sau này không thể bào bình yên trôi qua rồi, nhất định cô phải cẩn thận từng giây từng phút.

Tiết Noãn Nhi trở lại phòng ngủ của mình, gọi điện tho Dương Tuyết Hoa

"Bà Dương, xảy ra chuyện rồi. Hôm nay chúng ta gặp nhau đi, tôi có chuyện muốn nói với bà" Phải rời khỏi nơi này, không thể tiếp tục ở lại đây.

Sau khi cúp điện thoại, Tiết Noãn Nhi vẫn chắm chặt chiếc điện thoại trong tay, nét mặt hoảng loạn. Thật ra cô không lo lắng cho bản thân, chỉ lo rằng Tiểu Diệc sẽ bị liên lụy.

Cô sợ Ngự Giao biết được thân phận thật của mình, sau đó tức giận cướp Tiểu Diệc đi. Tiểu Diệc là toàn bộ thế giới của cô, cô tuyệt đối không cho phép bất kỳ người nào cướp đi cũng không cho phép bất kỳ người nào tổn thương tới con trai.

Đúng, cô tuyệt đối không cho phép

Sau khi đưa Tiết Noãn Nhi đến nhà trẻ, một chiếc xe hơi màu