tới đem bốn tên nằm dưới đất mang đi
Tiết Noãn Nhi định nói gì đó, nhìn thấy vết chém trên lương Ngự Giao chảy máu liền nói: "Anh bị thương rồi, chúng ta tới bệnh viện"
Anh cười thản nhiên, lăn lộn trong giới xã hội đen nhiều năm, những chuyện như thế này không phải là chưa từng gặp, vết thương nhỏ này đối với anh mà nói không là gì. "Vết thương đơn giản này cô băng bó được chứ?"
"Ừm" Tiết Noãn Nhi gật đầu
"Vậy chúng ta lên phòng tôi, cô băng bó lại cho tôi là được rồi." Anh không muốn vào nhà cô, sẽ làm Tiểu Diệc sợ mất.
"Tôi..." Cô luống cuống chân tay, nhìn thấy máu trên người anh trong lòng vô cùng hoảng hốt.
"Không sao đâu, cô làm được mà"
Vì vậy, Tiết Noãn Nhi dìu Ngự Giao lên lầu, đi thẳng vào căn hộ của anh, vội vàng tìm hộp cứu thương sau đó cởi áo anh ra. Những cơ bắp rắn chắc trên người anh lộ ra bên ngoài, lúc này cô mới phát hiện trên người anh có rất nhiều các vết sẹo lớn nhỏ nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến Thẩm mỹ, ngược lại nhìn qua tạo cho cơ thể vẻ nam tính hoang dã.
"Tôi sẽ khử trùng vết thương trước."
"Cô cứ làm đi, tôi không đau"
Cô nhỏ cồn vào bông, khử trùng miệng vết thương cho anh trước. Ngự Giao cắn chặt môi, gương mặt tuấn mỹ căng cứng, tuy ngoài miệng anh nói không đau, nhưng trên trán đã rịn ra những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu. Dù sao cảm giác đau đớn này bất kỳ ai cũng không thể chịu được
Sau khi xử lý vết thương xong, Tiết Noãn Nhi bắt đầu thu dọn tàn cuộc, ném chiếc áo và bông băng dính máu vào thùng rác. Mặc dù đã bình tĩnh lại, những nhớ tới những hình ảnh vừa rồi trong lòng vẫn còn sợ hãi.
"Khi nãy đều tại tôi, nếu như không phải do tôi anh sẽ không bị thương." Cô áy náy nhìn gương mặt tái nhợt của Ngự Giao. Nếu như anh không bảo vệ cô, bây giờ vết thương kia đã ở trên người cô rồi.
Ngự Giao cười cười "Cô ngốc quá, người nên nói xin lỗi là tôi mới phải, vì tôi là người gọi cô xuống mà. Hơn nữa, vốn dĩ người mấy tên đó nhằm vào là tôi cơ mà"
"Bọn chúng là ai?"
"Là kẻ thù trước đây thôi, tôi cũng không nhớ rõ là ai" Anh thản nhiên nói, dù sao kẻ thù của anh không phải chỉ có một hoặc hai người.
"Không báo cảnh sát, vậy anh định xử lý bọn chúng thế nào?”
"Tất nhiên là theo quy tắc cũ"
"Anh muốn giết bọn họ sao?" Sắc mặt Tiết Noãn Nhi trầm xuống Sáu năm trước, cô đã không thích Ngự Giao giết người
Ngự Giao cười cười, "Đừng lo, tôi biết nên xử lý như thế nào"
Nhìn sắc mặt có chút khó choi của cô, anh liền hỏi: "Cô không thích tôi giết người phải không?"
Tiết Noãn Nhi kinh ngạc, "Tôi..."
Khóe miệng Ngự Giao khẽ cong lên một nụ cười khổ, nét mặt như đang nhớ lại: " Băng Dao cũng không thích tôi giết người, cô ấy từng nói tôi là ác ma, nói sẽ có một ngày tôi gặp phải báo ứng. Bây giờ lời cô ấy nói đã thành sự thực rồi"
Đúng vậy, anh đã bị báo ứng, nhìn thấy con trai ruột thịt của mình nhưng không thể nào nhận con, nhìn thấy người mình yêu mà không cách nào ở bên, không thể sống cùng một nhà hưởng thụ cảm giác gia đình.
Tiết Noãn Nhi không lên tiếng, cô không biết nên nói như thế nào, kinh ngạc khi biết những lời cô nói sáu năm trước, Ngự Giao lại có thể nhớ rõ ràng từng từ như vậy.
"Cũng vì Băng Dao nên tôi mới rút khỏi giới xã hội đen. Nhưng cái thế giới đó không đơn giản như mọi người nghĩ, một khi bước chân vào sẽ rất khó để thoát ra. Hơn nữa tôi là một thương nhân, có rất nhiều chuyện phải giải quyết bằng thế lực ngầm. Nhưng đâu còn cách nào khác, đây chính là bản chất của xã hội...."
Tiết Noãn Nhi không phản đối anh. Đúng vậy, trước đây cô suy nghĩ quá đơn giản, cô thừa nhận những lời này của Ngự Giao hoàn toàn có lý, bởi sau khi Hiên Bạch qua đời, sau khi tự tay hủy đi gương mặt của mình cô đã hiểu ra rất nhiều điều, càng nhìn thấu cái xã hội đen tối này.
"Có thể khi đó Băng Dao còn ít tuổi, suy nghĩ đơn giản không hiểu đạo lý nên mới nói anh sẽ gặp báo ứng" Tiết Noãn Nhi nói.
Trước đây cô cho rằng mình sẽ hận Ngự Giao cả đời, nhưng dường như những thù hận kia cũng trôi đi theo thời gian mất rồi.
Ngự Giao bất đắc dĩ cười cười, "Chỉ mong là như thế"
"Về phần bốn người kia, từ những vết thương vừa rồi đoán chắc cũng không cứu sống nổi. Thật ra tôi cũng không muốn giết người, nhưng đây chính là quy tắc cá lớn nuốt cá bé, nếu như tôi không giải quyết bọn chúng, tương lai rất có thể tôi sẽ bị bọn chúng giết"
"Nhưng như vậy oan oan tương báo đến khi nào mới hết? Anh giết bọn họ, bạn bè hoặc người thân của bọn họ sẽ lại tìm tới anh báo thù. Tại sao không độ lượng một chút, thả bọn họ đi hoặc...."
"Không có hoặc là" Ngự Giao cắt ngang lời Tiết Noãn Nhi: "Mềm lòng với kẻ thù là chuyện nguy hiểm nhất, tuy tôi đã rút khỏi cái vòng tròn đó, nhưng tôi luôn xử sự theo nguyên tắc chắn chắn người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta ta giết" đôi mắt anh tràn vẻ lạnh lùng
Ngự Giao biết nói những lời này sẽ khiến Tiết Noãn Nhi không vui, nhưng đây chính là con người thật của anh, anh không muốn giấm giếm chuyện gì.
Quả nhiên, vẻ mặt Tiết Noãn Nhi vô cùng khó coi, cô vô ý thở dài. Một Ngự Giao lòng dạ độc ác, trải qua sáu năm đến bây gi