a mình dọa sợ, nhưng đã tới nước này cô còn đường để quay đầu lại sao? Hốt hoảng lấy điện thoại di động ra, lướt tìm số điện thoại của Ngự Giao trong chiếc điện thoại siêu mỏng, do dự cắn răng gọi điện thoại cho Ngự Giao. Anh bằng, chỉ cần bây giờ anh nói chuyện dịu dàng với em một chút, em nhất định sẽ không làm chuyện này, nếu như anh vẫn chán ghét em, như vậy...
Điện thoại đổ chuông mấy hồi, mới có người bắt máy, từ điện thoại di động truyền ra giọng nói trầm thấp của Ngự Giao, "Có chuyện gì sao?"
"Anh bằng...." cô run rẩy nói, nghe giọng nói của anh, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.
"Em làm sao vậy?" Ngự Giao nhận ra sự khác thường trong giọng nói của cô.
Tô Y Thu vui mừng, anh đang quan tâm tới mình sao? Cô biết, anh bằng không thể không quan tâm tới sống chế của cô.
"Anh bằng, anh có thể trả lời em một câu được không?" cô hỏi một đằng trả lời một nẻo.
"Em nói đi"
"Anh yêu em không?"
"...." đầu điện thoại bên kia im lặng không nói.
Tô Y Thu lại hỏi: "Anh có yêu em không?"
"...." đầu điện thoại bên kia vẫn không lên tiếng, im lặng đến nghe được từng tiếng thở dài của Ngự Giao.
"Một chút xíu cũng không có sao? Một chút xíu cũng chưa từng yêu sao? Từ trước tới giờ chưa bao giờ có sao?" Tô Y Thu kích động hỏi, nước mắt không ngừng chảy xuống.
"Không có" anh lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Hai chữ này hoàn toàn phá hủy trái tim Tô Y Thu, một chút xíu hi vọng bé nhỏ khi nãy đã bị thiêu đốt hoàn toàn. Hai chữ này, cũng khiến cô bị nhấn chìm hoàn toàn..... "Anh Bằng, em biết tồi" Hít sâu một hơi cố gắng mỉm cười, trong nụ cười đó là tình yêu kiên định với anh. Nhưng những giọt nước mắt đau lòng không ngừng chảy xuôi trên gương mặt cô.
"Bây giờ anh có yêu em hay không cũng không sao, nhưng em sẽ cố gắng, em nhất định sẽ khiến anh phải yêu em, em nhất định sẽ làm cuộc hôn nhân của chúng ta hạnh phúc mỹ mãn"
"Y Thu, tại sao em không hiểu ý của anh, tội gì phải như vậy..."
Anh còn chưa nói xong, Tô Y Thu đã cúp điện thoại, cô biết điều anh muốn nói là gì, cô muôn muốn nghe những lời nói khiến bản thân phải đau lòng
"Cốc, cốc" Người đàn ông bên ngoài gõ cửa.
"Cưng à, em xong chưa?"
Tô Y Thu hơi kinh ngạc, vội vàng lau nước mắt nói vọng ra ngoài; "Xong ngay đây"
Cô nhanh chóng tắm xong, căng thẳng đi ra ngoài. Người đàn ông nghiêng người dựa vào vách tường, mỉm cười nhìn: "Đúng là một đại mỹ nhân trong đồ tắm."
Tô Y Thu miễn cưỡng cười cười, cô tin bản thân không làm sai, cô làm điều này vì bảo vệ hôn nhân của mình. Khi nằm dưới cơ thể người đàn ông kia, cô không có một chút hối hận hay do dự, chỉ là nhắm chặt hai mắt không muốn nhìn người trước mặt.
"Sao nhắm mắt lại, chẳng lẽ tôi xấu xí lắm sao?"
"Không phải?" Cô lắc đầu, ngược lại thì đúng hơn người đàn ông này chẳng những không xấu xí, gương mặt còn rất tuấn tú, da trắng, khi cười lên sẽ lộ ra chiếc răng khểnh đánh yêu, anh Bằng chưa hề như vậy.
"Em căng thẳng như vậy làm gì, yên tâm đi, anh sẽ rất dịu dàng.” Người đàn ông cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, nói: "Nhớ kỹ tên của anh, Âu Dương Hoa"
Bàn tay của Âu Dương Hoa bắt đầu lướt trên người cô, cởi bỏ từng thứ từng thứ trên người cô, khi Tô Y Thu nhắm hai mắt lại, đã không nhìn ra gương mặt không chút đùa giỡn thay vào đó là vẻ mặt thâm tình, giống như cô và anh ta đã biết nhau từ rất nhiều năm trước.
Từ đầu tới cuối Tô Y Thu đều nhắm chặt hai mắt, ngược lại Âu Dương Hoa luôn mở to hai mắt giống như dù ngắm nhìn gương mặt của cô bao lâu cũng không đủ.
Y Thu, cuối cùng anh có thể tới gần em như thế này rồi, cuối cùng anh đã có được em rồi....
Người đàn ông cúi đầu ngậm nụ hoa thẳng đứng trên bầu ngực tròn của Tô Y Thu, động tác dịu dàng khiến cơ thể cô khẽ run rẩy, hai hàng lông mày của nhíu chặt, anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt lên, sau đó vật đàn ông nóng bỏng to lớn từ từ tiến sâu vào trong cơ thể cô.
"Ưm..." Từ trong miệng Tô Y Thu thốt ra một tiếng rên tiêu hồn.
Tốc độ của Âu Dương Hoa dần dần nhanh hơn, vật nam tính mạnh mẽ dong ruổi trong cơ thể cô. Khóe mắt Tô Y Thu chảy ra nước mắt, chịu đựng khuất nhục như vậy để đổi được thứ cô muốn, ngoài trừ dùng cách bán rẻ cơ thể mình ra, cô không nghĩ ra được cách nào khác.
****
Sau khi Tiết Noãn Nhi còn tới bệnh viện, Ngự Giao cũng lập tức làm thủ tục xuất viện. Trở lại công ty, mỗi ngày anh đều có thể nhìn thấy cô.
Tiết Noãn Nhi cúi đầu ôm một xấp tài liệu đi vào phòng làm việc của Ngự Giao. Đi tới bên cạnh bàn làm việc, cô cung kính đặt tài liệu lên trước mặt bàn Ngự Giao, vẻ mặt vô cảm nói "Tổng giám đốc, đây là tài liệu dùng cho hội nghị sáng mai. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn). Tôi đã chỉnh sửa lại rồi ạ" Dứt lời, lập tức xoay người chuẩn bị rời đi.
"Chờ đã." Ngự Giao gọi lại
"Tổng giám đốc muốn dặn dò gì nữa sao?"
Ngự Giao đứng lên, đi tới bên cạnh cô hỏi: "Tại sao cô làm như vậy?"
"Tôi không hiểu ý của Tổng giám đốc."
"Đừng có động mở miệng ra là Tổng giám đốc này Tổng giám đốc nọ." Anh tức giận nói, thực sự vô cùng ghét cái vẻ lạnh lùng khách sáo này của cô.
"Đây là công ty...."
"Vậy còn những lúc ở bên ngoà