XtGem Forum catalog
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217633

Bình chọn: 8.5.00/10/1763 lượt.

ã thành thói quen rồi.

Cho nên không quan tâm bọn họ nghĩ gì về hôn lễ hoang đường này.

Sau khi những nghi thức đơn giản kết thúc Ngự Giao để chiếc ly cao cổ xuống, cho mấy người hầu đi ra, anh đứng dậy đi về phía Doãn Băng Dao, nâng cằm cô cẩn thận đánh giá, "Hôm nay cô rất đẹp"

Nhìn xuyên qua tấm khăn voan mỏng màu đen trên đầu, Doãn Băng Dao nở nụ cười nhìn người đàn ông ma quỷ trước mặt, "Hôm nay là hôn lễ của tôi và em trai anh, xin anh tôn trọng tôi một chút"

"Ha ha ha..."

Tiếng cười cuồng ngạo của anh ở trong căn phòng dưới tầng hầm tạo thành những tiếng vọng liên hồi.

"Chị ơi! Chị ơi!" vừa nghe thấy tiếng gọi của Doãn Lăng Diệc, cô quay đầu, liền thấy Doãn Lăng Diệc chạy vào.

"Lăng Diệc, sao em lại ở đây?" vẻ mặt Doãn Băng Dao kinh hoảng, cô đã nhận ra sự nham hiểm trong đôi mắt Ngự Giao, trong đôi mắt đó phát ra những tia nguy hiểm, vì thế cô nhanh chóng nói: "Lăng Diệc em đi mau, không được đến nơi này"

"Em không đi, chị, bọn họ nói chị kết hôn cùng người chết, không được, em không muốn chị kết hôn cùng người chết, chị phải gả cho người đàn ông tốt nhất" cậu nắm chặt tay Doãn Băng Dao, "Chị, chúng ta đi, không cần kết hôn"

Cậu nhất quyết không buông, nắm chặt tay Doãn Băng Dao muốn kéo cô đi.

Ngự Giao đứng bên cạnh, sắc mặt u ám đáng sợ.

Anh gầm lên một tiếng: "Buông ra"

Tuy rằng Doãn Lăng Diệc ngốc nghếch, nhưng được Doãn Băng Dao dậy bảo nhiều lần, cũng đã rất hiểu chuyện, chẳng qua là chỉ số thông minh dừng lại ở một đứa trẻ mấy tuổi.

Cho dù là một đứa trẻ, cũng biết suy nghĩ cho chị gái mình.

Cậu quay đầu nhìn Ngự Giao, sẵng giọng: "Anh, chẳng lẽ anh không thích chị em sao? Tại sao muốn chị em kết hôn cùng một người chết?"

"Cậu câm miệng lại cho tôi" Ngự Giao tiếng lên, túm cổ áo Doãn Lăng Diệc.

"Ngự Giao, anh buông em tôi ra, buông ra" Doãn Băng Dao dùng hết sức giằng cánh tay Ngự Giao.

Doãn Lăng Diệc bị ánh mắt của Ngự Giao làm cho sợ phát khóc, từ trước tới giờ cậu luôn yêu quý anh, nhưng anh lại hung dữ như vậy, cậu nấc lên một tiếng rồi bật khóc.

"Anh, anh là người xấu"

"Em nín đi, đừng nói nữa" Doãn Băng Dao sốt ruột, vội vàng vén tấm khăn voan mỏng trên đầu ra, cầu xin Ngự Giao: "Ngự Giao, anh buông Lăng Diệc ra, nó còn nhỏ không hiểu chuyện"

"Không, em hiểu, em không muốn chị lấy người chết" trong ánh mắt Doãn Lăng Diệc tràn đầy vẻ quật cường.

"Khốn kiếp" bàn tay đang túm áo Doãn Lăng Diệc của Ngự Giao càng dùng sức, gân xanh trên trán nổi lên

Ngự Giao ghét nhất, chính là người khác nói em trai anh là người chết. Mà Doãn Băng Dao vì bảo về em trai, bao nhiêu dũng khí đều có.

Cô sợ Ngự Giao sẽ kích động tới mức có thể giết người, vì thế nắm chặt cánh tay Ngự Giao, cúi đầu dùng sức cắn mạnh lên mu bàn tay anh. Doãn Băng Dao cắn một cái lên tay anh, dùng sức rất lớn, hàm răng gần như cắm ngập vào sâu trong da thịt của anh.

Ngự Giao nhíu chặt mày, vung tay lên khiến cô ngã nhào xuống mặt đất.

"Chị" Doãn Lăng Diệc lao đến muốn nâng cô dậy, bị Ngự Giao giơ tay kéo lại, nhìn cậu đầy căm phẫn.

Doãn Lăng Diệc giẫy giụa, la hét: "Anh buông tôi ra, anh là đồ khốn kiếp."

"Đừng có thách thức khả năng kiềm chế của tôi, lập tức cút khỏi đây cho tôi." Giọng nói lạnh như băng vang lên.

"Tôi không đi! Anh buông chị tôi ra, tôi không muốn chị kết hôn với người chết, người chết không xứng với chị tôi..."

Bốp....

Một cái tát rơi xuống má Doãn Lăng Diệc, khiến cậu lảo đảo mấy cái ngã nhào xuống đất.

Doãn Băng Dao vội vàng đứng dậy, "Lăng Diệc…"

"Chị... hu hu...." Doãn Lăng Diệc khóc vô cùng thương tâm.

Doãn Băng Dao vội vàng xoa đầu em trai, ngẩng đầu, phẫn nộ nhìn Ngự Giao.

Vì em trai, cô có thể liều mạng với người đàn ông này.

Ngự Giao từ trên cao nhìn xuống cảnh an ủi của hai chị em cô, khuôn mặt tuấn mỹ vì sự tức giận trở nên nhăn nhó.

"Doãn Băng Dao, nếu cô là người thông minh, hẳn là cô biết nên làm như thế nào."

Sự phẫn nộ trong mắt cô dần dần dịu lại, ngược lại bắt đầu vỗ về em trai: "Lăng Diệc ngoan, nghe lời chị, em về phòng trước đi, chị sẽ xử lý chuyện này, yên tâm."

"Không, em muốn ở bên cạnh chị, anh ta rất đáng sợ, em muốn bảo vệ chị."

"Ngoan, nếu em không đi, chị sẽ giận đó."

Ngự Giao không có thời gian nghe hai chị em cô dài dòng, quay ra ngoài quát: "Người đâu, vào đây lôi tên ngốc này ra ngoài."

Bảo vệ đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng Ngự Giao, vội vàng chạy vào.

Hai người bảo vệ bước vào có dáng vẻ khôi ngô khác hẳn những người bảo vệ bình thường, họ kéo hai tay Doãn Lăng Diệc lôi ra ngoài.

Doãn Băng Dao muốn chạy lên kéo em trai lại, cánh tay vừa giơ lên liền trở nên cứng ngắc, cô hiểu câu nói vừa rồi của anh ta có ý gì.

Vì vậy, đành rút tay về, trơ mắt nhìn em trai bị hai người bảo vệ kéo ra ngoài.

Cuối cùng căn phòng cũng trở lại sự yên lặng chết chóc.

Ngự Giao giơ tay ra, Doãn Băng Dao ngẩng đầu nhìn, đặt tay vào lòng bàn tay anh ta.

Bàn tay to lớn của Ngự Giao nắm lại, kéo cô từ dưới mặt đất lên, "Lau nước mắt đi, hôm nay là ngày vui của em trai tôi, tôi không muốn trong ngày hôn lễ của nó có việc không vui."

"Tại sao anh làm vậy với L