n họ chơi bóng vui vẻ, thì cũng muốn chơi, nhưng cơ thể cô lại ít vận
động, thế nên kết quả là tối hôm đó, cô nói không thể ăn nổi cơm, lúc ấy anh đã
cảnh giác rồi, nhưng nhìn sắc mặt hồng nhuận của cô, anh tưởng chỉ là do buổi
chiều ăn quá nhiều thịt nướng, nào biết đến ban đêm lại đột nhiên sốt cao.
Tuy rằng bác sĩ gia
đình nói không có nguy hiểm gì, chờ cơn sốt qua đi thì sẽ không sao, nhưng thực
ra trước đó, anh đã lên kế hoạch cùng cô đến suối nước nóng nhân dịp nghỉ đông.
“Thực xin lỗi, em
không thể cùng anh đi du lịch tốt nghiệp rồi.” Giọng nói Vương Ninh Hinh có
chút khàn khàn, mắt mở to, bộ dáng đáng thương. Lần này không biết bị bệnh gì,
cô cảm thấy toàn thân đau ê ẩm, cả người đều bủn rủn vô lực, hại cô khổ sở chỉ
muốn khóc.
“Đừng nói xin lỗi,
sinh bệnh cũng không phải lỗi của em.” Diêm Tính Nghiêu nằm lên giường, ôm cô
vào trong lòng, “Dù sao đến đó cũng không có gì thú vị, nếu không phải vì muốn
em đi giải sầu, anh cũng không muốn đi. Được rồi, vậy cũng không sao, chờ em khỏi
anh, đến năm mới anh sẽ đưa em đi chơi Hawaii. Nơi đó mới thật sự là thiên đường
của tình nhân!”
Nếu Hinh nhi không
thể đi, anh cũng không muốn đi.
“Anh cũng không
đi?” Cô kinh hỉ mở to mắt, lúc bị bệnh thì rất cần sự quan tâm của người khác,
nhưng… Ánh mắt cô nhìn xuống dưới, lắc đầu nói: “Không tốt, anh đã hứa đi cùng
A Duy và Phi Tử rồi. Hiện tại mà không giữ lời thì không phải phép, anh nên đi,
đừng lo lắng cho em. Trong nhà có nhiều người có thể chăm sóc cho em, em không
có việc gì đâu, đến cuối tuần khi anh về, nhất định sẽ nhìn thấy em khỏe mạnh rồi.”
“Nhưng mà…” Cô bị bệnh
a! Anh có lòng dạ nào mà bỏ mặc cô ở lại, còn mình thì đi du lịch.
“Đi thôi, không cái
gì nhưng mà, em cũng không phải trẻ con, anh yên tâm đi.” Tuy rằng cô cũng hi vọng
anh ở nhà với cô, nhưng chăm sóc bệnh nhân rất là nhàm chán. “Lần trước anh nói
lần này đi đồng thời khảo sát nơi đó để đầu tư sao?”
“Đúng là vậy, nhưng…”
“Đi chơi vui vẻ, nhớ
chụp nhiều ảnh mang về, em ở nhà chờ.”
******
“Hắc, không hổ là đại
ca, quả nhiên rất khác người!” Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi cùng đưa Diêm Tính
Nghiêu đang bất tỉnh nhân sự về phòng khách sạn.
Sau khi làm xong
báo cáo, vì hôn thê bảo bối Vương Ninh Hinh không đi cùng, mọi cảnh đẹp đều
không để ý, Diêm Tính Nghiêu liền kéo hai người bọn họ vào quán bar. Toàn bộ
quán bar cũng bởi vì có ba người bọn họ mà đỡ vắng vẻ hơn, do bởi khung cảnh ở
đây chưa bao giờ đặc sắc, tiếp viên lại trang điểm quá đậm. Cũng đáng tiếc, mỗi
người khi đến thì đều cao hứng, nhưng lại mất hứng mà về.
Lòng dạ Diêm Tính
Nghiêu đều ở lại Diêm trang, đối với những cô gái này, anh làm như không thấy.
Mà hai người Tôn, Triệu thì vì tâm tình đại ca không tốt, nên bọn họ cũng chẳng
hứng thú gì, kỳ thật, nhìn một hồi các cô gái kia, bọn họ cũng không tiêu hóa nổi.
“Có phải những người
rơi vào lưới tình đều hồn tiêu phách tán như thế kia không?” Triệu Phi hết lòng
tin vào uy quyền, không quan tâm đến chuyện luyến ái, cho nên đối với việc đại
ca rơi vào lưới tình cảm thấy tiếc nuối và khó hiểu. Anh cũng cho rằng tuyệt mỹ
Vương Ninh Hinh không giống những cô gái bình thường, nhưng… nếu để yêu thì sẽ
chẳng còn đáng mặt đàn ông nữa, thống khổ không yên, anh nguyện cả đời này
không cần cô gái.
“Dẹp đi, cậu hỏi
tôi, tôi hỏi ai? Có điều… hẳn là thế!” Tôn Duy Ma nâng nâng kính mắt, có vẻ chần
chừ, anh cũng chưa yêu bao giờ, tuy vậy dẫu chưa ăn thịt lợn nhưng cũng không hẳn
chưa từng thấy qua. “Cái gọi là anh hùng không qua được ải mỹ nhân, nghe uy lực
của tình yêu đủ để con người thần hồn bát đảo, lý trí biến mất hoàn toàn. Có điều
bệnh tình của đại ca đã nghiêm trọng rồi, chẳng qua chỉ là hai ngày thiếu vắng
chị hai mà thôi, vậy mà cả người đã không còn một chút sức lực, so với người ta
thất tình còn nghiêm trọng hơn. Thật không dám tưởng tượng vạn nhất có một ngày
chị hai đột nhiên quyết định dứt tình mà đi, đại ca có thể sống sao!”
“Không thể nào chứ?”
Triệu Phi bị dọa đến nhảy dựng lên, nói: “Chị hai thoạt nhìn tuy lạnh lùng,
nhưng khi đối nhân xử thế lại rất ôn nhu thiện lương, cũng không phải là người
đứng núi này trông núi nọ.” Từ việc cô thay Đoạn Chi làm chủ, thậm chí thiếu
chút nữa bị ăn một dao, có thể thấy được cô là người trọng tình trọng nghĩa.
“Cho nên ta chỉ nói
vạn nhất a!” Tôn Duy Ma trợn mắt nhìn anh, kéo lấy Triệu Phi đi ra ngoài, “Đi
thôi, từ lúc uống rượu đến bây giờ, bụng đói muốn chết rồi.”
Vương Ninh Hinh
đang ngủ say, chỉ cảm thấy như có con gì đó cắn trên mặt, lại hất đi không được,
buồn bực mở mắt ra: “Nghiêu?! Sao vậy là anh? Anh… về trước thời gian sao?” Cô
nhíu mày, tám phần là anh nhớ cô quá, cho nên ngay cả du lịch tốt nghiệp cũng
không muốn đi.
“Đúng vậy, anh rất
nhớ em, cà ngày chỉ nghĩ đến em, việc gì cũng không làm nổi, cuối cùng đành
quay về.” Anh đặt cô dưới thân không ngừng hôn lên môi cô, cái gọi là “tiểu biệt
thắng tân hôn”[1'>, đại khái chính là dạng này!
“Còn em, có nhớ anh
không?”
“Có điều là hai
ngày mà