h ngươi, ngươi chớ có nghĩ gì quá nhiều, cũng đừng tự
mình đa tình, chờ đến thời điểm vương gia không còn nhớ ngươi là ai nữa
thì đến lúc đó cũng đừng có tự mình khó coi. "
Nuông chiều của hắn, mang theo một loại kiêu ngạo cao quý, đây là do nguyên nhân hoàn cảnh, cũng là do bẩm sinh mà có…
" … " Thạch Mặc trầm mặc, trong lời nói của nam nhân này đều là giận lẫy, sự tình của hắn và Mị Ngạn Nhi trước đây hình như cũng không biết đến,
nhưng cũng không phải là lời nói dối, trong lòng hắn cũng đang một mực
tồn tại một bóng ma như vậy…
Không biết đến khi nào thì nữ nhân
kia sẽ không còn chút nhiệt tình với mình nữa, dù sao thì hắn cũng chỉ
là một người không tài không sắc, không cò gì hơn người.
" Tại
sao không nói chuyện, bổn vương phi nói trúng tâm tư của ngươi rồi chứ
gì ? " Mang theo một nụ cười chiến thắng, Trọng Minh Thu không chút
khách khí tiếp tục châm chọc Thạch Mặc…
Nghe hạ nhân nói trong
phủ có thêm một người đàn ông, vương gia hình như rất yêu mến hắn, hắn
cũng có chút lo lắng, hơn nữa hạ nhân nói bộ dáng của người nam nhân này cũng không tốt, lại càng làm cho hắn cảm thấy lo lắng, mặc dù nói người tài không coi trọng nhan sắc, nhưng cũng là việc chống trả khó khăn
nhất (mm:=_= ko hiểu), nhưng mà, thời điểm khi nhìn thấy nhan sắc thật
sự của Thạch mặc, hắn cũng có chút yên lòng rồi, bộ dạng của người nam
nhân này khó coi như vậy, còn rất thô lỗ, tựa hồ còn mang theo một loại
phúc hậu ngu đần, cũng không hiểu vì sao lại được nhập vào phủ…
Thạch Mặc dùng một loại ánh mắt phẫn nộ cùng âm trầm nhìn Trọng Minh Thu, mà
thời điểm Trọng Minh Thu cho rằng Thạch Mặc sẽ nói những cái gì, thì
Thạch Mặc lại chỉ cúi đầu, dùng một ngữ điệu vững vàng nói: " Vương phi, nếu người không còn phân phó nào khác, Thạch Mặc xin cáo lui. "
Thạch Mặc nói xong, cũng không đợi phản ứng của Trọng Minh Thu, liền trực
tiếp lướt qua người của Trọng Minh Thu, Thạch Mặc đi vào trong sân nhỏ.
" Vương Phi, hắn thật vô lý mà, căn bản chính là một người thô kệch không hiểu gì, cũng không hiểu vì sao vương gia lại có thể cho hắn nhập phủ. " Một gã sai vặt một mực luôn đi sau lưng Trọng Minh Thu nói ra, giọng
nói lại lớn làm cho Thạch Mặc cũng nghe thấy hết, hiển nhiên là hướng về phía Thạch Mặc mà nói.
Đưa lưng về phía chủ tử hai người, trên
mặt Thạch Mặc lộ ra một nụ cười trào phúng, bước đi cũng không dừng lại
mà đi vào trong nhà.
Trọng Minh Thu ở sau lưng hơi nhíu mày lại, trên mặt biểu lộ có chút khó coi. Màn đêm buông xuống.
Cửa phòng ngủ của Thạch Mặc nhẹ nhàng bị đẩy ra, một đạo bóng dáng nhẹ
nhàng tiến vào, cuối cùng đứng trước giường của Thạch Mặc.
Aiz,
vài ngày không thấy hắn, thật có chút nhớ nhung, vừa nghe Lưu Khê báo
cáo, nghe nói hôm nay Trọng Minh Thu vốn luôn ôn hòa có đến tìm hắn, hơn nữa Trọng Minh Thu còn nói một chút lời khó nghe, nàng cũng có chút
đứng ngồi không yên.
Kỳ thật, thời điểm còn chưa lấy Trọng Minh
Thu, nàng chỉ biết Trọng Minh Thu là một công tử được nuông chiều một
chút, bất quá người nam nhân được nuông chiều này trước mặt nữ nhân là
nàng đây lúc nào cũng rất nghe lời, cho nên, nàng liền cũng không để
trong lòng, lại không nghĩ tới hắn lại ở sau lưng mình đi gặp Thạch mặc.
Thạch mặc sẽ nghĩ thế nào đây, có tức giận không? Hắn sẽ a, Trọng Minh Thu
nói nhiều lời khó nghe như vậy, chỉ là, hắn thế nhưng lại không rống to
với người đã đối xử với mình như vậy, mà chỉ trầm mặc xoay người, nó
thật khác với những gì nàng đã tưởng tượng.
Tay Mị Ngạn Nhi nhịn không được chậm rãi tới gần Thạch Mặc, cuối cùng rơi trên mặt Thạch Mặc, vuốt ve lông mày đôi mắt của hắn.
Đúng là một nam nhân làm cho người khác cảm thấy đau lòng mà, lúc trước nếu
hắn không rời đi, nàng tựa hồ cũng sẽ không biết rằng hắn quan trọng với mình như thế nào, nhưng mà, trải qua quãng thời gian khó khăn như vậy,
về sau lại bắt buộc chính mình quên nó đi, nhưng ở chỗ sâu dưới đáy lòng cuối cùng vẫn một mực đau nhức, chỉ là đau đớn này về sau dần chết lặng mà thôi…
Đây là nam nhân đầu tiên mà mình có tình cảm, cũng là
nam nhân duy nhất mà trong lòng nàng yêu thương, thời gian cùng khoảng
cách càng làm cho nàng cảm nhận rõ được tình cảm của mình, hai người
trong lúc đó dường như đã tồn tại một ngăn cách không rõ ràng.
Hiện tại nàng cũng có chút do dự, phẫn nộ của hắn, thương thế của hắn làm
cho tâm của nàng cũng không dám tiếp cận hắn, nhưng lại muốn tu bổ đi
vết rách giữa hai người, nhưng vẫn như cũ thật không dám dựa vào quá
thân cận, chỉ là một cử động truy cầu nịnh nọt, cũng giống như hành vi
rình coi giống hiện tại.
Aiz, mình thật sự rất không dễ dàng a,
từ nhỏ đến lớn nàng có bao giờ như vậy đâu nha, nhất là khi đối mặt với
Thạch Mặc, rõ ràng là mình cũng rất tức giận, cũng rất phẫn nộ, nhưng
cũng vì việc của hài tử mà cảm thấy chột dạ áy náy, khiến cho trong lòng lúc này lại trở nên phức tạp đến cực điểm, mà Thạch Mặc cũng quả là
không nể tình, lại hết lần này đến lần khác đem chuyện mà nàng muốn
buông xuôi đặt ở dưới ánh mặt trời, làm cho nàng ngay cả cơ hội trốn
tránh