u nào đúng nhạc. Trình Nghi Triết lúc này lại còn lấy bật lửa ra bật tanh tách như để đùa giỡn cô. Xin hãy tha thứ cho cô, trong đầu cô hiện chỉ có một suy nghĩ, đó là, sau này sẽ vứt ngay cái bật lửa của anh ta đi…
Tâm trạng của Trình Nghi Triết dường như vô cùng tốt, khóe miệng đang nhếch lên cười.
Bạch Nặc Ngôn kết thúc bài hát, bị nụ cười của anh ta khiến khóe miệng cô không khỏi kéo theo.
Vài người đang ngồi cách cô không xa đều cau mày, nhưng hai ca sĩ rất lão luyện, được đào tạo rất bài bản ngồi đây, lại không hề tỏ ra coi thường cô, ngược lại tiến đến ân cần thăm hỏi. Điều này khiến cô không khỏi than thở, hóa ra thế giới này vốn rất tốt đẹp, chỉ là cô bản thân cô không đủ tốt, nên luôn nhìn thấy thế giới thật đen tối như vậy.
Bạch Nặc Ngôn quét một vòng quanh mọi người, ánh mắt khi đưa đến Trình Nghi Triết thì dừng lại vài giây. Trình Nghi Triết đang chỉnh lại tư thế , ngừng nghịch bật lửa, hai tay khoanh trước ngực, nghiễm nghệ ngắm cô.
Môi cô mấp máy, cuối cùng có người không nén nổi thốt lên:
- Bạch tiểu thư, đứng trên phương diện người hát, xin hỏi cô đánh giá bài hát vừa rồi như thế nào?
Khóe miệng cô dương dương, như sợ không ai hỏi:
- Tôi thấy tôi hát khá tốt.
Người đó cứ tưởng đã á khẩu, vậy mà còn cố gặng hỏi:
- Tốt ở chỗ nào?
Cô hắng giọng trả lời:
- Các ca khúc thường được sáng tác riêng cho một ca sĩ, sau đó thỉnh thoảng có vài ca sĩ khác cover lại. Nhưng nghĩ kỹ thì nếu tùy tiện đưa một ca khúc bất kỳ cho một ca sĩ hát, thông thường dù hát hay như thế nào, cũng sẽ mất đi sự độc đáo. Vừa rồi, khi trình bày lại bài hát, tôi đã sáng tác lại bài hát theo một giai điệu mới, không giống như giai điệu trước đó, và đó là bài hát độc nhất vô nhị của riêng tôi. Tôi tin rằng giai điệu cũ bất cứ ca sĩ nào, chỉ cần tập luyện một chút, đều có thể hát tốt. Nhưng với giai điệu mới vừa rồi, chỉ có tôi mới có thể hát đặc sắc đến thế, nếu như có ai có thể hát lại thì chẳng qua chỉ là bắt chiếc giống tôi. Tôi nghĩ, đối với sản phẩm của mình, quý công ty hẳn sẽ mong muốn đó là sản phẩm độc nhất vô nhị, đặc biệt nhất, hơn nữa không thể thay thế. Một nhãn hiệu thời trang, nếu không đổi mới chắc chắn sẽ bị đào thải, vì vậy bên cạnh việc liên tục đưa ra hàng loạt mẫu mã mới, sản phẩm còn cần có phong cách riêng. Nên tôi nghĩ Gia Ái cần đổi mới, cần hoàn thiện, đồng thời cũng cần khẳng định những ưu điểm độc nhất vô nhị không thể thay thế.
Cô dừng lại, không nói thêm bất cứ lời nào.
Sau đó ba ca sĩ được đề cử được mời ra ngoài, những người còn lại tiếp tục ở lại trong phòng để thảo luận và đưa ra kết quả.
Một tay Trình Nghi Triết đang gõ gõ mặt bàn, miệng thao thao bất tuyệt, chẳng rõ là đang hồ ngôn loạn ngữ hay giảng giải đạo lý gì.
Người thông minh không phải là không bao giờ phạm lỗi, cũng không phải không có khuyết điểm, mà là biết cách biến khuyết điểm thành ưu điểm.
Chỉ cần có thể chuyển bại thành thắng "Hồ ngôn loạn ngữ" cũng tốt.
Nhưng Bạch Năng Ngôn cũng không được sự tự tin như các thuyết gia nổi tiếng, nên vừa bước ra đến cửa, cô đã níu tay Uông Đàn.
- Cô thấy biểu hiện của tôi thế nào?
Uông Đàn nhìn cô bằng ánh mắt bái phục, vỗ vai cô nói:
- Rất rất tốt nhé. Cực kỳ tốt.
Bạch Nặc Ngôn nghi ngờ nhìn lại:
- Cô đang an ủi tôi đấy hả ?
Uông Đàn ngây người nhìn Bạch Nặc Ngôn, hỏi:
- Cô không hề tin tưởng vào bản thân.
- Toàn bộ sự tự tin của tôi đều vừa được sử dụng hết xong, bây giờ nó đã trở về giá trị âm rồi.
Giờ phút này họ chẳng thể làm thêm bất kỳ điều gì, chỉ có thể ngồi đợi kết quả được công bố, cảm giác này thật giống như khi đi phỏng vấn, phấp phỏng chờ người ta đánh giá biểu hiện tốt xấu của mình.
Khi ra đến thang máy, Bạch Nặc Ngôn chợt nhớ ra điều gì đó, vỗ vai Uông Đàn nói :
- Cô về trước nhé, tôi chợt nhớ ra có chuyện cần làm, tôi sẽ tự về sau.
- Tôi muốn cùng đi với cô…
Uông Đàn chưa kịp nói xong, đúng lúc cửa thang máy đóng lại, nháy mắt Bạch Nặc Ngôn đã chạy mất.
Bạch Nặc Ngôn tranh cãi với cô lễ tân xinh đẹp rất lâu, cô cũng biết mình đang làm loạn, nhưng vì cô nàng lễ tân nhất định ngăn cô không được quấy rầy Trình Nghi Triết, mà cô lại nhất định phải nói chuyện với anh. Vẻ mặt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong lòng đã rất nôn nóng, cô muốn được nói rõ với anh ta để trong lòng được nhẹ nhõm hơn. Cô lễ tân bị làm phiền rất lâu, nhưng mặt vẫn không biến sắc, lạnh nhạt cự tuyệt mọi yêu cầu của cô. Cô thầm oán hận trong lòng, sao Trình Nghi Triết kia khéo chọn nhân viên đến thế?
Cuối cùng Bạch Nặc Ngôn đành phải nhắn tin cho Trình Nghi Triết, nhưng ngay khi tin nhắn gửi thành công, cô lại bắt đầu hối hận, chẳng may Trình Nghi Triết trùng hợp không đọc được tin nhắn của cô, thì chẳng phải cô coi như xong? Chẳng phải cô sẽ trở thành trò cười cho người ta?
Cũng may, chuyện cô lo lắng đã không xảy ra.
Nửa phút sau, lễ tân vừa ngăn cản đã lên tiếng mời cô vào phòng.
Bạch Nặc Ngôn nhìn qua biển tên trước ngực cô lễ tân tên Lý Vũ Phỉ, nếu như bây giờ khuôn mặt cô ta có chút vẻ tán thưởng, cô còn có thể hơi tự mãn, nhưng vẻ mặt Lý Vũ Phỉ vẫn không hề