nh, của hồi môn không thiếu, không tiêu để đến sau này chạy mất
chẳng phải lợi cho người khác sao?
Với tâm trạng như vậy, Bảo Khâm đi hết nửa con phố, đám thị vệ theo sau bắt đầu không chịu nổi, thầm hối hận không mang xe ngựa đi cùng.
Dù sao Bảo Khâm cũng mới phục hồi, tuy tinh thần rất tốt nhưng đi được một lúc vẫn phải tìm chỗ nghỉ ngơi. Thanh Nhã thấy nàng vui vẻ mới dần yên
tâm. Họ đi dạo khắp phố Đông gần một canh giờ mới rẽ sang phố khác, Bảo
Khâm không chú ý tên nhưng bên này yên tĩnh hơn nhiều so với bên kia,
người đi đường đều ăn mặc chỉnh tề, tuy không lộng lẫy nhưng gọn gàng
sạch sẽ, phần nhiều có phong độ của người tri thức. Thị vệ giới thiệu
đây là ngõ Nam Hành, trong ngõ có trường học lớn nhất nước Tần, tên là
Viết Chính Lâm. Các cửa tiệm bên ngoài đa phần bán đồ cổ, tranh ảnh,
sách vở, khách đến không nhiều nhưng đã đến không phải sĩ tử thì cũng là quan viên trong triều, hoặc những thương nhân học đòi làm sang. Bảo
Khâm tuy là võ tướng nhưng cũng chưa từng bỏ việc đọc sách. Không kể đến phụ thân và sư phụ, chỉ cần sư huynh bên cạnh, nàng đừng mong có ngày
lười biếng. Nàng không có hứng thú với những thứ cổ thư đầy chi, hồ,
giả, dã[1'>, nhưng muốn kiếm mấy quyển thoại bản[2'> giết thời gian nên
chọn đại một cửa tiệm đi vào.
Cửa tiệm này mặt tiền không rộng, đi sâu vào trong mới phát hiện có ngách
khác, tuy vẫn còn mấy gian phòng bên trong nhưng đều được ngăn cách bằng những giá sách. Trên Trân Bảo các bày đầy các loại đồ trang sức và đồ
cổ, tường treo tranh chữ của danh nhân. Bảo Khâm nhìn qua một lượt, phát hiện có vài bức tranh quý từ tiền triều, vừa mừng vừa sợ, nhưng sau khi nhìn kĩ thì hoá ra chỉ là hàng nhái, nhất thời dở khóc dở cười.
Nhân viên trong tiệm vốn đã chuẩn bị sẵn sàng tiếp đón khách nhiệt tình,
nhưng thấy thần thái của nàng dường như cũng đoán ra được điều gì, cười
gượng lui về phía sau. Bảo Khâm lật những cuốn sách trên giá ra xem,
ngoài Tứ thư Ngũ kinh, những quyển tiểu thuyết thoại bản còn lại đều
không có gì mới mẻ, dường như nàng đều đã đọc hết rồi. Nghĩ kỹ thì thấy
điều này cũng không có gì là lạ, nước Tần trọng võ khinh văn, không biết nhiều chữ, cho dù có biết chữ cũng đều đọc mấy thứ như Tứ thư Ngũ kinh, làm gì nhàn rỗi xem mấy quyển sách giải trí này. Đi một vòng trong
tiệm, cuối cùng Bảo Khâm dừng lại trước một cuốn kỳ phổ[3'> rất dày. Nàng cẩn thận mở ra như đang xem một thứ đồ quý chưa gặp bao giờ. Những
trang giấy và hình vẽ bên trên giống như là trân phẩm từ tiền triều còn
lưu lại. Bảo Khâm vui mừng, vội vàng cầm lên.
Đến lúc trả tiền người bán hàng nhìn cuốn kỳ phổ thì chợt ngẩn ra, lớn
tiếng gọi vọng vào trong viện: “Ông chủ, ông chủ, cuốn kỳ phổ hôm qua
ông nói mất đã quay về rồi.” Vừa dứt lời, tấm mành phía sau bị mở ra,
một người đàn ông trung niên mặc trường sam màu xanh ngọc vội vàng chạy
tới, cao giọng: “Đâu, đâu?” Nói xong, ông ta nhìn cuốn sách đặt trên
quầy, trợn tròn mắt lập tức xông tới.
Ông ta nhanh, nhưng Bảo Khâm còn nhanh hơn. Nàng giật như chớp cầm lấy cuốn sách, hơi hơi xoay người, ông ta liền va vào quầy hàng, đau đến há mồm. “Tiểu cô nương à, cuốn kỳ phổ này không bán.” Ông chủ lên tiếng, vẻ mặt đau khổ. Bảo Khâm cười, từ từ nhét cuốn sách vào trong ống tay áo, chậm rãi nói: “Trò này của các người ta thấy nhiều rồi, chẳng qua là muốn
nâng giá cao lên một chút mà thôi, tội gì phải diễn hết sức như vậy.
Thanh Nhã, đưa tiền. Cao nhất là một lượng bạc thêm năm văn tiền, nhiều
hơn một đồng không đưa.” Nói xong, nàng cầm cuốn kỳ phổ rời đi.
Ông chủ kia cuống cuồng, vội vàng chạy ra chắn trước cửa, vẻ mặt cầu xin:
“Đại tiểu thư của tôi ơi, xin ngài thương xót, chúng tôi không hề diễn
kịch. Bạc là chuyện nhỏ, quan trọng là cuốn kỳ phổ này đã được Vương
tiểu thư nhà Quốc công đặt trước rồi. Giờ ngài đem đi, đến lúc Vương
tiểu thư tới tìm, e sẽ phá tan cái tiệm nhỏ này của chúng tôi mất.” Bảo
Khâm không tin nửa lời than vãn của ông ta, nàng nói: “Sợ gì, ông cứ bảo với nàng ấy sách bị mất không tìm được. Hơn nữa nếu ta không giở món đồ này ra xem, Vương tiểu thư đến tìm chẳng phải cũng sẽ phá tan cả tiệm
nhà ông hay sao?”
Ông chủ tiệm ngây ra, nhất thời không biết phản bác thế nào. Bảo Khâm thấy
thế, cười lắc đầu bước ra ngoài. Mới ra đến cửa thì thấy bên ngoài dừng
một chiếc xe ngựa đen bóng, trước sau đều có hộ vệ, trông rất khoa
trương. Bảo Khâm còn đang nghĩ xem người ngồi trong xe ngựa là vị quan
lớn nào thì ông chủ tiệm đã vội vàng chạy ra, cúi đầu khom lưng, niềm nở tiếp đón: “Nhị tiểu thư, người đến rồi. Mời vào trong tiệm, tiệm nhỏ
chúng tôi mới có một cuốn kỳ phổ quý hiếm, chắc chắn tiểu thư sẽ thích.” Người này thật là… quả nhiên chuyện Vương tiểu thư gì đó đặt hàng cuốn
kỳ phổ đều là lừa đảo, chẳng qua là muốn dùng đồ nịnh nọt người ta. Thấy hết cách với nàng thì dựa vào vị tiểu thư kia, muốn ỷ thế hiếp người.
Tính Bảo Khâm ưa mềm không ưa cứng, thấy chủ tiệm thái độ như thế tự
nhiên sẽ khó chịu. Nàng không đi nữa, quay người tìm chỗ ngồi xuống,
nhàn nhã đợi xem bọn họ rốt cuộc định làm g