ng được tuỳ ý
tung ra. Nhị tiểu thư trước giờ tâm cao khí ngạo, sao có thể chịu được
việc bị một cô nương không rõ lai lịch áp chế, mọi cẩn trọng cũng theo
đó mà tiêu tán, sự tức giận trút ra ngoài theo những quân cờ trong tay.
Động tác của hai người họ ngày càng nhanh, cuối cùng còn giống như muốn đánh nhau, chủ tiệm thấy vậy liền kinh hãi, Thanh Nhã và mấy a hoàn bên cạnh Nhị tiểu thư kia sắc mặt vẫn bình thường, căn bản do họ không hiểu gì
hết. Không thể nói chính xác họ đánh cờ trong bao lâu, cảm giác như chỉ
trong nháy mắt mà bàn cờ đã phủ kín quân. Thanh Nhã không biết tính, chỉ mở to mắt chăm chú nhìn bàn cờ, sợ bỏ lỡ mất điều gì. Không cần tính
mục[6'>, Bảo Khâm đã khoan thai đứng dậy, phủi bụi trên y phục, điềm
nhiên nói với Thanh Nhã: “Đi thôi.”
“Á, đã xong rồi sao tiểu thư?” Thanh Nhã sửng sốt, cúi đầu nhìn Nhị tiểu
thư vẫn ngồi nguyên tại chỗ không động đậy, trông như tượng đá, hai mắt
tròn xoe nhìn bàn cờ không dám tin, mồ hôi đầy trán. Không cần Bảo Khâm
nói rõ, Thanh Nhã đã biết trận này nàng thắng. Thanh Nhã liền vui vẻ
đứng dậy, mặt tươi rói, đắc ý liếc qua phía a hoàn áo xanh, sau đó đỡ
Bảo Khâm ra ngoài, vừa đi vừa nói nhỏ: “Còn tự cho mình là Quốc thủ, mất mặt quá đi!”
Sau khí rời khỏi tiệm, Bảo Khâm không còn hứng thú dạo phố nữa, lập tức rời ngõ. Xe ngựa đã đợi bên ngoài từ lâu, thấy nàng đi tới, tiểu a hoàn mở
rèm nghênh đón nàng lên xe. Vừa lên xe ngựa, Bảo Khâm đã vui vẻ lật cuốn kỳ phổ xem kỹ càng, càng xem càng thấy thú vị, gật đầu không ngớt.
Thanh Nhã không nhịn được cười bảo nàng: “Công chúa xem như kiếm được
bảo bối rồi, không uổng công đấu cùng với tiểu thư gì gì kia một trận.”
Nói xong, nàng nhếch mép cười: “Nô tỳ còn tưởng tiểu thư kia thật sự có
bản lĩnh, hoá ra cũng chỉ là bình hoa, không chút tài cán gì mà thôi.”
Bảo Khâm thuận miệng nói: “Thật ra nàng ta cũng có chút tài nghệ, nhưng chỉ là kiểu chơi cờ của mấy tiểu thư khuê các, lịch sự nhã nhặn, không đủ
dứt khoát. Còn ta ra quân thần tốc, chặt chém mãnh liệt, nàng ta sao đỡ
nổi.” “Công chúa thắng mấy mục?” Bảo Khâm nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng
đầu nhìn Thanh Nhã, một lúc sau mới khẽ nói: “Có phải ta nên nương tay
không, dù sao người ta cũng là một cô nương?” Thanh Nhã hiểu ý của nàng, cười phá lên: “Công chúa đánh tiểu thư kia không còn một mảnh giáp à?”
Bảo Khâm bày ra vẻ mặt “thật thà”: “Lần sau nhất định sẽ không tàn nhẫn như thế này nữa.” Đường trở về ngày một đông đúc, xe ngựa đi được mấy bước
lại dừng. Bảo Khâm đang chăm chú xem kỳ phổ, không để ý bên ngoài. Thanh Nhã nhẫn nại ngồi im bên cạnh, được một lúc vẫn chưa thấy xe ngựa di
chuyển mà tiếng huyên náo bên ngoài ngày càng lớn.
Nếu ở nước Trịnh, Thanh Nhã sẽ không dám nhúc nhích. Các cô nương có gia
giáo không thể tuỳ tiện xuất đầu lộ diện, nếu gặp tình huống thế này nấp đi còn chẳng kịp. Nhưng đây là Phong thành. Trong tai Thanh Nhã không
ngừng truyền đến tiếng nói của người đi đường, thậm chí còn có tiếng
trai gái ghẹo nhau. Nàng không chịu nổi, từ từ xốc màn che lên. Nàng thò đầu ra bên ngoài, chỉ thấy toàn là người là người. Họ vây kín quanh xe
ngựa, ai cũng cố gắng chen lên trước, giống như đằng kia có thứ gì đó
rất náo nhiệt. “Em ra ngoài xem đi.” Bảo Khâm đột nhiên nói. Thanh Nhã
chợt đỏ mặt, nhăn nhó xấu hổ, “Nô tỳ chỉ… chỉ…” Nàng lắp ba lắp bắp,
không biết nói gì mới phải. Cuối cùng Bảo Khâm cũng ngẩng đầu lên, đôi
mắt nàng vừa đen vừa sáng, bên trong là ý cười dịu dàng: “Ta không đùa
em đâu, ra ngoài xem có chuyện gì rồi về kể cho ta nghe.”
Vẻ mặt Thanh Nhã đầy hứng thú, nàng nghĩ một lát rồi cười, gật đầu với Bảo Khâm: “Để nô tỳ đi xem xem.” Thanh Nhã vén rèm xuống xe, lên tiếng:
“Đông quá, phía trước hình như có đánh nhau. Ơ kìa!” Dường như nàng ấy
nhìn thấy chuyện gì kinh ngạc, giọng nói thay đổi, lao về phía xe ngựa
nói nhỏ với Bảo Khâm: “Hình như nô tỳ nhìn thấy Ngũ gia.”
“Tần Tu?” Bảo Khâm nhướn mày, rồi lại lắc đầu cười nói: “Chuyện này không có gì kỳ lạ. Ừm, hắn có thắng không?” Thanh Nhã dừng lại một lúc, lập tức
đứng dậy phóng tầm mắt ra xa: “Nô tỳ đi xem lại.” Một lúc sau nàng ấy
quay về, bên ngoài xe ngựa truyền đến thanh âm khe khẽ: “Những người
xung quanh đều ngã hết rồi, chỉ có một mình Ngũ gia vẫn đứng, thắng hay
thua nô tỳ cũng không rõ.” Bảo Khâm không nén nổi bật cười, Thanh Nhã
trước giờ đều rất nghiêm túc, không ngờ lại có lúc hoạt bát đáng yêu như vậy. Nàng vừa định trả lời, bên ngoài đã truyền đến tiếng kêu nho nhỏ:
“Không xong rồi… Công chúa, nô tỳ bị Ngũ gia nhìn thấy… Ngài ấy đang đi
về phía này…” Ngay sau đó tiếng chào lễ phép trong trẻo vang lên: “Ngũ
gia cát tường!”
“Sao ngươi lại ở đây?” Tần Tu bộ dạng không nghiêm túc phất phất cây roi
trong tay, nhìn nàng cười hì hì, sau đó lại đưa mắt về phía trong rèm
che, ánh mắt thay đổi giống như đang suy nghĩ gì đó, giọng nói cũng trầm xuống: “Công chúa các ngươi đang ở đây?” Nói xong không đợi Thanh Nhã
trả lời, vung áo nhảy lên xe. Thanh Nhã lập tức cuống lên, hét lớn: “Ngũ gia, ngài làm gì thế? Giữa thanh thiên bạch nhật
