The Soda Pop
Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223332

Bình chọn: 9.5.00/10/2333 lượt.

gười trong phòng khách, chơi cùng Võ Tam Tông Chính mới mua một lúc, không lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân rõ ràng trên cầu thang truyền đến rồi dừng lại phía sau lưng cô.

Tông Chính xoa xoa trán, yên lặng liếc nhìn cô, uể oải đi tới ngồi xuống bên cửa sổ.

Thái độ của anh không nổi giận đùng đùng, cũng không nói lời châm chọc, dường như bởi vì say rượu, tinh thần không tốt lắm, anh vừa mới tắm xong, mái tóc ẩm ướt còn đang nhỏ giọt, trên người cũng mang theo mùi hương thanh mát của sữa tắm, trong ánh nắng ban mai yên bình, dường như mùi hương cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn.

Lâm Miểu Miểu nhìn anh, đứng dậy đi về phía anh, chuyện ngày hôm qua mặc dù cô tự cảm thấy không thẹn với lòng, nhưng vẫn thấy cần phải giải thích mọi chuyện một lần. Sau khi Tông Chính nghe xong, chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng. Thái độ này của anh, khiến cô trong chốc lát không phân biệt được rốt cuộc là ý gì, cô thực sự có chút bực bội với hành động này của anh, ngày tháng chung sống sau này còn dài, Lâm Miểu Miểu cảm thấy vấn đề này, nhất định phải nói chuyện một cách nghiêm túc.

Cô hỏi: "Anh tin em không?"

Tông Chính sửng sốt một chút, nhấp ngụm nước trong ly: "Đương nhiên."

Lâm Miểu Miểu lắc đầu: "Nếu như anh tin em, thì cho dù em ở cùng Mễ Chân, Lý Minh, anh cũng phải tin tưởng em." Về vấn đề tin tưởng, cô trở về nước Y đã suy nghĩ cẩn thận, chuyện giấy thỏa thuận ly hôn cũng vì cô còn chưa đủ tin tưởng anh, bây giờ cô đã quyết định, sau này bất luận chuyện gì, đều sẽ lựa chọn tin tưởng anh, mà cô cũng cần sự tin tưởng của anh.

Tông Chính bởi vì đau đầu vẫn luôn nhíu mày, nghe vậy mày nhíu lại càng chặt: "Anh nói rồi, vấn đề này không liên quan đến lòng tin."

"Vậy liên quan đến cái gì?"

Tông Chính im lặng, vấn đề này không phải chính anh cũng chưa từng nghĩ qua, anh là một người đàn ông, theo bản năng không muốn người phụ nữ của mình tiếp xúc nhiều với những người đàn ông khác, giống như lãnh thổ của mình bị xâm phạm vậy, nguyên nhân đơn giản là ham muốn độc chiếm làm hại, đương nhiên cũng có một phần nguyên nhân là bởi vì Lâm Miểu Miểu còn chưa cho anh nhiều cảm giác an toàn.

Sau khi kết hôn, cô nhắc đến ly hôn bao nhiêu lần? Tuần trước không nói tiếng nào đã trở về nước Y, còn lần đó hai năm về trước, biến mất không dấu vết.

"Em yêu anh không?" Anh đột nhiên hỏi, sau đó chăm chú nhìn vẻ mặt ngớ ra của cô, "Em chưa từng nói em yêu anh, cũng chưa từng đưa ra hứa hẹn trên phương diện này."

Trái tim của Lâm Miểu Miểu không chịu khống chế đập liên hồi, quả thực cô chưa từng bày tỏ như vậy với Tông Chính, cô cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề yêu hay không yêu, trong hiểu biết của cô, thứ tình yêu này không cách nào đoán trước, cô cũng không thể nào tin tưởng, cảm giác đối với Tông Chính, ban đầu cô quy kết là vì kỳ sinh lý đến, hormone tiết ra quá nhiều, hoặc khát khao của cơ thể.

Cô suy nghĩ một lúc, mới khôi phục tâm trạng, dùng ngôn từ vụng về của bản thân giải thích: "Em...... em không biết hình dung như thế nào, em rất cần anh, cả cuộc đời này đều muốn ở bên cạnh anh."

Khóe môi anh cong lên, chậm rãi nở nụ cười, trong tích tắc như ánh sao lung linh. Anh tựa lưng lên ghế, tinh thần thoải mái, nghiêng đầu, ánh mắt thẳng tắp rơi vào trên khuôn mặt lúng túng của cô.

"Anh càng thích, nghe em nói yêu anh."

Lâm Miểu Miểu bị ánh mắt của anh bức phải nhìn sang chỗ khác, sau đó lại hơi mất tự nhiên, im lặng mấy giây mới nói: "......em, yêu anh."

Anh cười khẽ một tiếng, tiếng cười réo rắt, sau đó âm thanh càng lúc càng lớn, Lâm Miểu Miểu bị anh cười đến mức không hiểu sao cảm thấy khuôn mặt hơi nóng, cô xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên có cảm giác sống một ngày bằng một năm, âm thanh quần áo ma sát, âm thanh chiếc ghế cọ sát nền nhà, chui vào trong lỗ tai của cô, dường như cô lo lắng suy nghĩ rất nhiều thứ, anh đứng dậy, một bước đã đến trước mặt cô, tiếp đó khom lưng bế cô lên, tâm trạng vui vẻ đong đầy trong lòng.

Lâm Miểu Miểu giả bộ trấn tĩnh nhìn anh, vẻ mặt anh vui sướng, bước đi nhẹ nhàng, đâu còn vẻ cáu kỉnh đau đầu giày vò. Vừa bước lên cầu thang, nụ hôn của anh cùng hơi thở nóng bỏng ập xuống, trằn trọc cắn mút trên cánh môi của cô, vào đến phòng ngủ, chắc là rút ra bài học kinh nghiệm lần nọ, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, còn chưa hành động bước tiếp theo, Lâm Miểu Miểu đã kêu một tiếng "chờ một chút."

Bầu không khí trong căn phòng rất tươi mát, nhưng giường bừa bộn không chịu nổi, khăn trải giường còn lưu lại dấu vết của đêm qua, tràn đầy hương vị tình dục, cô thực sự không muốn lăn lộn cùng Tông Chính trên một cái giường bừa bãi như thế này. Lâm Miểu Miểu đổi ra giường xong, Tông Chính tao nhã đứng dậy từ trên ghế sô pha, bộ dạng lười biếng nằm thẳng lên giường.

Lâm Miểu Miểu cuốn khăn trải giường dơ lại, đang muốn ôm khăn trải giường đi hủy dấu vết, phía sau đột nhiên vang lên âm thanh trầm khàn của anh: "Em tới đây trước đi."

Lâm Miểu Miểu vốn muốn sau bữa sáng gọi điện thoại cho Úc Hân, sau đó buổi sáng đi đến sông Tử Nha, kết quả...... Tông Chính gọi cô qua một lát, cô vừa qua, liền bị đặt lên gi