ạn mày dày quấn lấy, Tông Chính cười mỉm hỏi: “Nấu cơm xong, ăn cơm, ăn cơm xong, rửa bát, rửa bát xong……, cô phải dọn vệ sinh đúng không? À, còn có thể giặt quần áo nữa.” Tông Chính nói đến đây, hình như còn than vãn, “đêm dài đằng đẵng……”
Lâm Miểu Miểu ngắm nụ cười xấu xa của Tông Chính, lặng thầm nghĩ, tại sao cô nhất định phải cho Tông Chính ôm nhỉ? Thiếu chút nữa đã bị lừa rồi!
Ăn cơm tối xong, Lâm Miểu Miểu bắt đầu cọ nồi rửa bát dọn dẹp phòng bếp, một lúc sau nhắc Tông Chính đứng ở cửa: “Mặt của anh ngày mai chắc gần khỏi, gọi quản gia của anh về được rồi.”
Tông Chính “ừ” một tiếng, bộ dạng lười biếng dựa vào cửa bếp, ánh mắt rơi trên người Lâm Miểu Miểu mặc tạp dề màu trắng, nháy mắt trong đầu phác họa bộ dáng Lâm Miểu Miểu mặc quần áo người hầu, nét nặt không thay đổi nấu cơm, Tông Chính bỗng cảm thấy nóng bừng.
Lâm Miểu Miểu bị ánh mắt xấc xược vô lối của anh, quấy rối làm cho trong lòng khó chịu, lúc cô rửa đồ ăn nấu cơm, anh ở cửa nhìn gần nửa tiếng đồng hồ, bây giờ còn nhìn nữa, anh ta rất nhàn rỗi đúng không?
Lâm Miểu Miểu chịu đựng một lúc, hỏi ra miệng, Tông Chính bộ dạng tươi cười suy ngẫm: “Đúng là rất rảnh rỗi.”
Lâm Miểu Miểu ở trong phòng bếp hết nhìn đông lại nhìn tây, phát hiện đã không còn việc gì để làm, chuẩn bị đi ra, Tông Chính đứng thẳng người, chắn ở cửa, cười tít mắt giang hai tay: “Tôi ôm cô đi qua.”
Lâm Miểu Miểu nhăn mặt nhìn anh, Tông Chính xắn tay áo sơ mi đến tận khuỷu tay, lộ ra cánh tay bắp thịt rắn chắc, âm thanh rõ ràng: “Cái này được gọi là súng đẻ ra chính quyền(1), Lâm Miểu Miểu, ý kiến trái ngược, chính để quyết định thắng bại!”
Lâm Miểu Miểu nhìn Tông Chính nóng lòng muốn thử, càng thêm hối hận, chẳng lẽ lại phải đánh? Cô lại không có khuynh hướng bạo lực, đối phương còn là nạn nhân, thật là chịu đủ rồi, Lâm Miểu Miểu do dự, nếu không ôm thì ôm?
Tông Chính thấy Lâm Miểu Miểu như cũ không nhúc nhích gì, đi đến trước mặt cô, ôm ngang cô lên, Lâm Miểu Miểu ngửa đầu nhìn mặt anh cúi xuống, Tông Chính khẽ cười, dường như tâm trạng rất vui vẻ, một đường từ phòng bếp ôm cô đặt trên sô pha phòng khách.
Lâm Miểu Miểu còn đang bất ngờ, Tông Chính nhanh như vậy đã tính buông tha cho cô, Tông Chính đã ở trên sô pha ngồi kề sát cô, sau đó ôm eo cô, ấn sườn mặt cô vào trong ngực mình.
Cảm giác này đối với Lâm Miểu Miểu mà nói, vô cùng xa lạ, chóp mũi là hơi thở nam tính thuần khiết, nhiệt độ nóng bỏng, còn có vị rượu thuốc gay mũi.
Lâm Miểu Miểu vừa ngọ ngoạy, đỉnh đầu vang lên âm thanh nhẹ nhàng của Tông Chính, “Tôi muốn ôm cô, cô không bằng lòng, ý kiến không thống nhất, đành phải đưa ra thỏa hiệp, cô thấy thế nào?”
Lâm Miểu Miểu chuẩn bị xem tình huống trước rồi mới quyết định thỏa hiệp hay không, mấy giờ sau, Tông Chính cư nhiên lại không có động tay động chân, chỉ đơn giản như vậy ôm cô, Lâm Miểu Miểu chăm chú xem ti vi, hình ảnh ti vi truyền đến đồng tử, nhưng không truyền đến não cô. Tông Chính ngoài tính tình bất định và cái miệng hay cáu kỉnh, cũng có lúc ôn hòa, từ lúc ăn cơm tối đến khi đi ngủ, anh ta không quát lên câu nào, dường như tâm trạng rất tốt.
Lâm Miểu Miểu suy đoán, hay là vì cô thỏa hiệp, cho nên tâm trạng rất tốt? Nếu là như vậy, sau này cô sẽ cố gắng nhường anh ta một chút, sống chung với nhau không phải dễ dàng hơn sao? Dù sao một khoảng thời gian phải sống dưới một mái nhà, cô cũng không muốn cả ngày đánh đánh đấm đấm, hơn nữa còn tay chân đánh tới đánh lui, mỗi một lần đánh đi đánh lại đều bị sàm sỡ.
Buổi tối khi đi ngủ, Tông Chính tắm rửa xong, thì thúc giục Lâm Miểu Miểu bôi thuốc, sau khi bôi thuốc xong, Lâm Miểu Miểu lại bắt đầu đuổi người đi, Tông Chính liếc mắt nhìn cô, không mặn không nhạt bỏ lại một câu: “Không muốn ngủ cùng tôi, lúc đó cũng đừng gả cho tôi!”
Lâm Miểu Miểu im lặng, ngoài miệng cô nói là đuổi người, kỳ thực trong lòng hiểu rõ, Tông Chính chắc chắn nằm ì ngủ trên giường cô, Lâm Miểu Miểu tắt đèn rụt người vào trong ổ chăn, đưa lưng lại với Tông Chính.
Trong bóng tối, Tông Chính xê dịch sang bên Lâm Miểu Miểu, Lâm Miểu Miểu xê dịch ra mép giường.
Sáng ngày hôm sau, Lâm Miểu Miểu mở mắt, trong lòng cả kinh, khuôn mặt của cô và Tông Chính đối diện nhau, gần trong gang tấc, có thể nghe thấy tiếng hít thở, một cánh tay của anh gác lên lưng cô, nếu như không phải cánh tay này của Tông Chính, Lâm Miểu Miểu đoán mình đã bị chen rơi xuống giường mất rồi, Lâm Miểu Miểu chăm chú nhìn vẻ mặt khi ngủ của Tông Chính sửng sốt vài giây, suy tư một phút, cuối cùng đè nén kích động đạp người xuống dưới đất.
Lâm Miểu Miểu thức dậy, thay quần áo đi ra công viên Đông Ngạn, lại gặp lại Lý Minh, Lý Minh cùng cô chào hỏi, vẫn duy trì tốc độ đều đặn theo bên cạnh cô, thỉnh thoảng sẽ giới thiệu vài câu về món ăn gần đây.
Anh ta nói năng nho nhã, kiến thức uyên bác, thái độ không ấm không nóng, thực sự khiến người khác không thể chán ghét, cho dù con người Lâm Miểu Miểu không thích cùng người khác gặp gỡ như vậy, cũng sẵn lòng nghe anh nói chuyện, đương nhiên phần lớn đều là Lý Minh nói, Lâm Miểu Miểu thỉnh thoảng mới trả lời nhát gừ