80s toys - Atari. I still have
Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328024

Bình chọn: 7.00/10/802 lượt.

ông biết rằng kỳ thực lão ta đem bán cô cho câu lạc bộ ngầm.

Chính ở nơi này Lâm Miểu Miểu đã gặp Phắc Hoằng Hi, ông đi đến trước mặt cô, đưa khăn tay lau vết máu trên trán cô, khi đó Phác Hoằng Hi hình như khen ngợi một câu “đánh hay lắm”, sau đó đã mua cô về. Công việc chỗ đó đích thực là rất nhẹ nhàng, chỉ cần bán thân thể.

Lâm Miểu Miểu hoảng hốt một lúc, cô cho rằng mình đã đủ mạnh mẽ để có thể nghiền nát mọi lời nói, thì ra không phải, một câu nói của Tông Chính, lại có thể khơi dậy hồi ức kinh khủng của cô nhiều như vậy, Lâm Miểu Miểu cười nhạt, cô lấy điện thoại trong túi ra, chỉ có cô mới biết ngón tay mình đang run rẩy, cô hít sâu một hơi, đè xuống tâm trạng phập phồng, đi đến bên cửa sổ, bình tĩnh gọi một cuộc điện thoại cho Phác Hoằng Hi.

“Sư phụ……, con muốn ứng trước nửa năm tiền lương……, con không sao, ……, không cần, nửa năm là đủ rồi, vâng, phải hơn một tháng nữa con mới có thể trở về……”

Lâm Miểu Miểu nói chuyện điện thoại xong, tức giận đã lắng xuống, buổi sáng cô cư nhiên lại cảm thấy cái ôm đó rất ấm áp, rõ là mù mắt!

Lâm Miểu Miểu rút lại chi phiếu từ đầu ngón tay Tông Chính, không mang theo tâm tình gì nói: “Buổi tối sẽ đưa cho anh.” Cô vừa muốn xoay người rời đi, cổ tay lại bị Tông Chính nắm lấy.

“Tức giận?” Anh hỏi.

Lâm Miểu Miểu xoay người nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, chuyển động cổ tay, nhưng anh lại không chịu buông ra, mà càng nắm chặt hơn.

“Cảm thấy nhục nhã? Phẫn nộ?” Tông Chính yên lặng nhìn cô, “Hôm qua lúc em nói câu kia, cảm giác của tôi chính là như vậy đó.”

Vẻ mặt Lâm Miểu Miểu ngưng lại, chăm chú nhìn về phía Tông Chính, vẻ mặt anh thật bình tĩnh, ánh sáng trong con ngươi lại đen như mực sâu thăm thẳm.

“Tôi rất xin lỗi, vậy thì bây giờ huề nhau, anh có thể thả tay tôi ra không?”

“Không huề nhau, em nói hai lần.” Tông Chính từ trên sô pha đứng lên, nắm chặt cổ tay cô.

“Xin lỗi!” Lâm Miểu Miểu thẳng thắn nói xin lỗi, một chút cũng không muốn lại dây dưa cùng Tông Chính, bất luận trong lòng anh ta muốn làm thế nào, hay là vì khiến cô cảm nhận được cảm giác “nhục nhã, căm phẫn”, cô cũng không muốn có bất kì dây dưa nào cùng anh ta nữa, “Xin lỗi, trên bàn ăn tôi không nói thật, tôi không có khả năng sinh con, việc này tôi sẽ đích thân nói rõ với bà……, tôi nghĩ tính cách chúng ta không thích hợp, cùng ở dưới một mái nhà, rất nhiều mâu thuẫn nảy sinh, buổi tối tôi sẽ dọn ra ngoài, chuyện này tôi sẽ nói với nhà họ Lâm……”

Ánh mắt Tông Chính bỗng hung ác nham hiểm ngoan cố đến đáng sợ, trong phòng làm việc bầu không khí đè nén, tựa như bị ánh mắt của anh đóng băng, Tông Chính dùng lực nắm chặt cổ tay cô, gần như muốn bóp nát xương cốt của cô, anh nặng nề nhìn chằm chằm vào mắt cô, từng chữ từng chữ một hỏi: “Lâm Miểu Miểu, rốt cục em xem tôi là người nào?”

Lâm Miểu Miểu không hề sợ hãi ngẩng đầu, cũng từng chữ từng chữ trả lời: “Tôi nghĩ, chúng ta chỉ có thể xem như người xa lạ.”

Phút chốc Tông Chính buông cổ tay Lâm Miểu Miểu ra, trong giọng nói chứa đựng sự mỉa mai: “Người xa lạ? Em có thể tùy tiện ở trong lòng người xa lạ ngủ cả một đêm?”

Lâm Miểu Miểu không trả lời tiếp, Tông Chính vừa buông tay, cô liền khom người xách túi của mình đi ra ngoài, tay của cô vừa nắm đến nắm cửa màu đồng, sau lưng lại vang lên âm thanh của Tông Chính: “Xin lỗi.”

Trong giọng nói của anh, kỳ thực cũng không có nhiều cảm xúc, chẳng có áy náy, ý hối hận, không có âm tiết lên xuống cao thấp, cũng không có tình ý quanh co, chỉ là một câu trần thuật không có gì đặc biệt, nhưng tay của Lâm Miểu Miểu lại bất động.

Tông Chính đi đến, bàn tay nóng rực khô ráo phủ lên trên bàn tay đang nắm nắm cửa của cô: “Ở lại đi.”

“Ở lại đi.”

Không có thỉnh cầu, xin xỏ, kỳ vọng, vẫn là ngữ khí trần thuật bình thường như trước, Lâm Miểu Miểu nghiêng đầu nhìn anh, con ngươi của anh vẫn một màu đen sâu thẳm, lại có thêm chút ánh sáng, giống như những ngôi sao trên màn trời hắc ám thu hút sự chú ý của người khác, sáng nhưng cô đơn.

Bàn tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng phủ lên mu bàn tay cô, anh nhìn vào trong mắt cô dần dần thấy lo lắng, khẩn trương cũng có lẽ là đang chờ đợi.

“Ở lại đi.”

Lâm Miểu Miểu im lặng mấy giây, ma sui quỷ khiến thế nào lại trả lời: “Được.”

“Ngủ trưa được không?”

“Được.”

Lâm Miểu Miểu bị Tông Chính ôm vào trong lòng, lúc nằm trên giường ở phòng nghỉ, còn đang suy nghĩ chăm chú vì sao mình muốn ở lại, vì cái gì còn đồng ý ngủ trưa cùng anh ta, chỉ vì nguyên nhân cảm giác được ôm rất ấm áp, hay là vì nguyên nhân khác, bởi vì trong tiềm thức cô luôn bất an khi ở thành phố Z, cho nên cô mới cấp bách muốn tìm một người chống đỡ, một cảng tránh gió? Hoặc có thể là vì khung cảnh ấm áp nơi Thiên Hà Viên, khiến cô nhịn không được muốn đến gần Tông Chính, từ trên người anh hấp thu sự ấm áp mà cô chưa bao giờ cảm nhận được, hoặc có lẽ là kỳ sinh lý đến và hoóc-môn tiết ra quá nhiều, nhìn thấy người đàn ông ưu tú như vậy, cho nên nảy sinh hành động bản năng.

“Đang nghĩ gì vậy?” Ngón tay Tông Chính xoa gương mặt Lâm Miểu Miểu, xoa khắp khuôn mặt cô đến tận sau tai.

Lâm Miểu Miểu n