Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325473

Bình chọn: 7.00/10/547 lượt.

tốt lắm, muốn sinh năm đứa

nhỏ.” Nước mắt vẫn là rớt xuống dưới, cứ không khống chế được mà tuôn rơi vào

mặt bàn kim loại lạnh như băng kia, Trương Phác ngọc rốt cục vẫn là khống chế

không được. Chỉ cần nghĩ đến người kia những năm gần đây cho bà tình yêu cùng

che chở, sắp đã đến lúc biệt ly làm cho bà hận không thể đi trước ông một

bước.

“A Tống à, nếu có thể chữa khỏi, mẹ làm sao có thể bỏ qua mà buông tay chứ?

Conở bên người ông ấy ba mươi năm, mẹ thì sao?Mẹ yêu ông ấy cả đời … Con còn có

khoảng thời gian rất rất dài phải tiếp tục đi qua, ông ấy lại là toàn bộ của mẹ,

con cho rằng nếu còn có một tia hy vọng, mẹ có thể so với con càng liều mạng

hơn?”

Bà không ngừng rơi lệ, thanh âm run run giống như một giây nữa sẽ ngã

xuống.

Tần Tống không khỏi thương tâm, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy bà, “Mẹ… Mẹ còn có

con.”

Trương Phác Ngọc ôm lấy anh, nghẹn ngào ra tiếng: “Như vậy A Tống, mẹ van cầu

con … Không cần lại giải phẫu ba con được không? Mẹ thật sự… Luyến tiếc …”

Tần Tống không thèm nhắc lại, giống như núi băng rốt cục cũng bị nước biển

cắn nuốt, vô tận chìm nghỉm, cho đến khi trong nháy mắt kia đỉnh núi cũng đều bị

nhấn chìm sâu dưới đáy biển tối tăm, như vậy vô vọng cùng với không thể vãn

hồi.

Anh buông mẹ mình ra, sau đó ngã ngồi lên ghế dựa, thân hình nam tử cao lớn

trưởng thành giống một ngọn núi, anh bi thương cùng nặng nề giống một ngọn

núi.

“A Tống!” Hàn Đình Đình bỗng nhiên đẩy cửa đi vào, không kịp quan sát vẻ mặt

hai mẹ con dị thường bi thống trong phòng, cô vẻ mặt đều là thần sắc kinh hoảng,

“Ba ba… Ba ba ói ra rất nhiều máu!”

Trương Phác Ngọc cái gì cũng chưa nói, bước nhanh đi đến ngoài cửa. Tần Tống

kéo Hàn Đình Đình qua vòng tay níu chặt dính đầy mồ hôi lạnh lẽo, nhanh chân

theo sát phía sau.

Nhưng là Hàn Đình Đình càng chạy càng chậm, Tần Tống cánh tay cảm giác được

càng ngày càng nặng, nhìn lại mặt cô trắng bệch như màu tóc bạc, thời tiết tháng

tư, thế nhưng trên trán cùng hai bên sườn mũi tất cả đều là mồ hôi.

“Làm sao vậy?” Tần Tống kinh hãi, dừng lại cước bộ hỏi. Anh ngay khi dừng

lại, ánh mắt của cô càng thêm tan rã, môi hơi hơi mấp máy, thân mình mềm nhũn,

liền như vậy hôn mê bất tỉnh…

**

Khi Hàn Đình Đình tỉnh lại, trời đã tối rồi.

Trong một gian phòng bệnh rất lớn cũng thực thoải mái, xa xa ở một góc sáng

sủa chiếc đèn tường phảng phất, ngọn đèn nhu hòa làm cho người ta có cảm giác mê

man.

Tủ đầu giường treo một bình dịch chậm rãi chảy xuống phát ra tiếng động rất

nhỏ theo một quy luật, cách một lớp sương trắng mang theo chút hơi nước ẩm ướt

trong không khí, cửa hơi khép hờ, từ khe hở hơi hơi hắt vào là ngọn đèn đường

nhu hòa tĩnh lặng.

Cô quay đầu, bên mép giường kia, Tần Tống ngồi trong bóng tối.

“Tỉnh rồi .” tay anh sờ sờ cái trán cô, dọc theo đỉnh đầu cô, thấp giọng ôn

nhu hỏi: “Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái nào hay không?”

Cô lắc đầu, “Em cứ tự nhiên ngất đi à?”

Cô nhớ rõ Tần Tống lôi kéo cô đi vào phòng bệnh của Tần Uẩn, còn nhớ rõ lúc

trước Tần Uẩn hôn mê ở bên trong bỗng nhiên hộc máu, một ngụm màu đỏ sậm từ

trong miệng ông cơ hồ phun ra, trong phòng bệnh sắc trắng chủ đạo, ga giường gối

đầu loang lổ tất cả đều là máu, cô nghĩ vết máu này thật khủng bố, một bên chạy

chậm đuổi kịp Tần Tống, chân mềm nhũn ra đầu cũng choáng váng, dần dần cảm giác

hít thở không thông, trước mắt nhất thời một mảng đen bao quanh, trong lúc hoảng

hốt thấy anh vẻ mặt lo lắng ôm lấy chính mình, tiếp theo xảy ra cái gì cô không

chút ấn tượng …

Cô cố sức nhớ lại, Tần Tống ngồi ở một bên nhìn cô, ôn nhu cười, liếc mắt một

cái không chớp mắt.

Hàn Đình Đình bị anh nhìn đến nổi sởn cả gai ốc, khẩn trương lo lắng vô củng:

“Rốt cuộc… Làm sao vậy?”

Tần Tống thở dài một hơi, cúi người ôm lấy cô, cái trán dán sát vào, anh cười

khẽ thở ra một hơi nhu hòa phủ ở môi cô, “Bảo bối ngốc ” anh sủng nịch bất đắc

dĩ cười, “Chúng ta được làm ba mẹ rồi… Đình bảo ngốc của anh, trong bụng có hài

tử của anh.”

Ánh mắt của cô lập tức tròn xoe, trong trẻo mà thấu triệt sâu trong đáy mắt

đều là niềm vui sướng không thể tin được.

“Thật vậy chăng? !” tay cô phủ ở trên bụng chính mình, sờ tới sờ lui tay cũng

chỉ cảm thấy có chút thịt a! Làm sao bỗng nhiên rớt đến đây một cái cục cưng

nha! ?

“Thật dó, bác sĩ nói đã mang thai sáu tuần, cục cưng trưởng thành tốt lắm,

phi thường khỏe mạnh.” Tần Tống ôm lấy cô, để cô ngồi trên đầu gối vòng ôm buộc

chặt, thanh âm của anh có loại hanh khô toan vị chua sót, quả thật rất phức tạp

nói không nên lời.

Lúc này đây anh một người ba mươi năm qua trong một lúc cảm thấy ngưỡng vọng

từ trên cao rớt mạnh xuống rồi ngay tức thì lại nghênh đón một thân phận khác

trong cuộc đời đầy ánh sáng —— cha, Tần Tống tâm bị trăm ngàn loại cảm giác khó

miêu tả thành lời thật kỳ dị, đau không chịu nổi, tình cũng khó mà kiềm chế.

Nguyên lai liền là cảm giác như vậy —— một cái sinh mệnh hoàn toàn mới, sinh

ra từ tình cảm chân thành vì anh mà giữ lấy, cho dù hiện tại ngay cả mặt mũi

cũng chưa nhìn thấy, anh cũng đã thật sâu thật sâu, yê


Old school Swatch Watches