viên giờ mới thấm thía câu họa từ miệng mà ra thì đã khóc không ra nước mắt nhìn theo, trong tay còn dắt theo Bạch Nhạc Ninh đang muốn tiếp tục lên tiếng cùng nhau vào thang máy.
“Đinh” một tiếng, thang máy rất nhanh mở ra.
Vừa ra thang máy, Bạch Nhạc Ninh liền muốn giãy tay ra, đáng tiếc không có kết quả, cô chỉ còn cách thất tha thất thểu đi theo phía sau Bạc Cạnh,“Bạc ca ca…… Bạc ca ca! Chậm một chút, em đi theo không kịp!”
Bạc Cạnh cũng không thèm buông ra, lôi kéo cô thẳng về phía văn phòng mình, vừa đi vừa nói với thư ký Phùng: “Nói với trợ lý Nhâm, buổi chiều hôm nay không cho bất luận kẻ nào đến quấy rầy tôi.”
Thư ký Phùng gật đầu, im lặng lui về phòng thư ký.
Bạch Nhạc Ninh vẫn như cũ giãy dụa,“Buông tay, aiz, em nói anh buông tay ra……” Câu nói kế tiếp liền biến mất ở phía sau cửa văn phòng.
Vừa vừa vào cửa, Bạc Cạnh đã đem cô đặt trên cửa, kéo áo của cô. Bạch Nhạc Ninh còn chưa kip phản, đôi môi ấm áp của Bạc Cạnh đã hôn xuống dưới.
“Anh!” Bạch Nhạc Ninh chỉ cảm thấy trước ngực hơi lạnh, lập tức nhũ tiêm mẫn cảm đã bị người ta gắt gao hàm trụ châm ngòi, tập kích bất ngờ như vậy làm cho cô không kịp chống cự, cmà cô ũng không muốn chống cự. Nhắm chặt mắt lại, mặc cho Bạc Cạnh xâm lược .
Một hồi lâu sau, Bạc Cạnh mới miễn cưỡng ngẩng đầu, hôn vành tai của cô, hướng về phía lỗ tai của cô nói thầm, “Tiểu nha đầu tức giận như vậy, là bởi vì bọn họ nói xấu anh sao?”
Bạch Nhạc Ninh hốc mắt đỏ lên, không biết là đang tức giận, hay là bị Bạc Cạnh khiêu khích , “Người ta không quen nhìn bọn họ nói về anh như vậy!” Trong ngôn ngữ hoàn toàn là hương vị làm nũng.
Bạc Cạnh nghe cô nói như vậy, ánh mắt rạng rỡ lên, lóe sáng, vùi đầu tiếp tục cắn cắn bộ ngực sữa tuyết trắng, di động về phía trên, lướt qua cằm hôn lên môi của cô, kịch liệt liếm láp cùng nhấm nháp, cường thế gặm cắn.
Bạch Nhạc Ninh cũng không để ý nhiều, cô ôm bả vai Bạc Cạnh dùng sức đáp lại hắn.
Được sự cổ vũ của cô, tay của Bạc Cạnh lúc đầu là ở phía sau lưng cô, cũng bắt đầu di chuyển đến trước ngực của cô, đùa khởi nụ hoa xinh đẹp phấn hồng phía bên trái, tay kia cũng không nhàn rỗi, đầu ngón tay dọc theo đường cong tốt đẹp kia, từng chút từng chút một đem vướng bận quần áo cởi ra, chỉ lưu lại câu nói bá đạo“Đến vậy nhất du”, cuối cùng đến phía sau lưng bóng loáng của ci6 nhẹ vỗ về, muốn bức ra nhiệt tình của cô.
Bạch Nhạc Ninh như hắn mong muốn yêu kiều đứng lên.
Bạc Cạnh cuốn lấy cánh tay của cô, đem cô đặt ở phía trên sô pha, hắn liền lập tức đè ép xuống dưới, chậm rãi cởi ra nội y của Bạch Nhạc Ninh, làm cho mọi thứ đẹp đẽ của cô toàn bộ hiện ra trước mắt mình.
“Ninh Ninh bảo bối, em thật đẹp, làm hại anh yêu em bao nhiêu lần cũng không đủ……” Hắn trần thấp gọi tên của cô, trong nói lời tâm tình nỉ non, tán thưởng nhìn thiên hạ dưới thân.
Bạch Nhạc Ninh sớm xấu hổ đến mức nhắm chặt cả hai mắt, nhưng chân của cô lại lén lút quấn quanh vòng eo của Bạc Cạnh, lớn mật nhảy lên hắn càng sâu tình dục.
Ánh mắt của Bạc Cạnh trong nháy mắt biến nóng rực, vật kiên đĩnh sưng to đang ở hoa huyệt mà cọ xát vài lần giống như muốn phá cửa mà vào, nhưng lại lảng tránh không vào. Bạch Nhạc Ninh khó nhịn mà rên rỉ , không khỏi đem chân kẹp lấy hắn nhanh hơn.
Đột nhiên, nam tính thật lớn không hề báo động mà đi vào hoa huyệt non mềm, hung hăng cắm vào cao nhất đoan đảo lộng đứng lên.
“A!” Bạch Nhạc Ninh kêu sợ hãi một tiếng, Bạc Cạnh cúi người, dùng đôi môi nóng bỏng ngăn chặn tiếng thét chói tai của cô,“Ngô…… Ân……”
Ở Bạc Cạnh mãnh liệt ra ra vào vào, Bạch Nhạc Ninh không di động được nữa, lực chú ý của toàn thân lực đều tập trung vào hắn đang mang đến cho cô ngập đầu vui thích, cô bị hắn biến thành vô lực mà suy nghĩ, chỉ có thể liều mạng leo lên người hắn, tùy ý để môi của hắn làm càn liếm cắn, tùy ý vật tráng kiện của hắn cuồng dã ra vào.
Trận này hoan ái không biết kéo dài bao lâu, trong lúc hỗn loạn, Bạch Nhạc Ninh nghe được Bạc Cạnh ở bên tai cô nỉ non làm cho chô bất động:“Ninh Ninh, anh yêu em!”
Vài ngày sau, sau khi Bạch cha trở về đã nghe nói sự việc mà con gái xử lý ở công ty.
Xét thấy ông bạn Đào tổng đã xử lý tốt chuyện này, mà con của ông Đào Tươi Thắm, cũng đã động một ít tay chân, làm cho ba nhân viên kia nhận trừng phạt tương ứng, cho nên Bạch cha không tiện nhúng tay vào nữa.
Vì thế hắn đem pháo khẩu nhắm vào con gái nhà mình,“Ninh Ninh nha, con như thế nào có thể ở công ty nói như vậy? Cái gì mà ‘Tôi là con gái chủ tịch, tôi kiêu căng cũng là chuyện của nhà tôi’? Cục cưng ngoan nhà chúng ta, khi nào thì học được ỷ thế hiếp người ? Ba ba cũng không nhớ đã dạy con như vậy.”
Bạch Nhạc Ninh không tiếng động hướng lên trời liếc mắt một cách xem thường, “Ba ba trước hết phải làm rõ ràng, là bọn họ nói xấu Bạc ca ca trước, con mới giáo huấn bọn họ như vậy, cũng không phải là con sai.”
Bạch cha nhìn thoáng qua người đang ngồi ở bên cạnh mắt xem mũi, lỗ mũi tâm, chứa hồ đồ Bạc Cạnh, trêu ghẹo nói:“Cho dù không phải con sai, cũng không thể tùy tùy tiện nói ‘Đuổi việc’ nói ra như vậy, bọn họ đều là nhân tài không thể thiếu tro