cõi lòng đầy ý cười, lại ở môi cô dùng sức cắn một ngụm,“Tốt lắm, đã đến giờ! anh nên đi họp , em nên ngoan ngoãn ở chỗ này chờ anh trở về! Lời đồn đãi chuyện nhảm anh thật sự không sợ, nhưng mà làm cho em suy nghĩ nhiều vậy, nghĩ đến đầu bạc ra, anh liền đau lòng .” Nói xong, hắn buông ra Bạch Nhạc Ninh, bước đi đến cạnh cửa.
“Ai! Anh……” Bạch Nhạc Ninh đuổi theo hắn, muốn hắn cho cô một cái lý do khiến cô an tâm.
Bạc Cạnh quay đầu khẽ cười nói:“Ninh Ninh, chỉ cần em còn yêu anh, tin tưởng anh, anh sẽ không sẽ làm gì phản đối tin tức, chuyện xảy ra ở trên người anh, không cần lo lắng, giống như lúc trước vậy tin tưởng anh là được!”
Tin tưởng là một chuyện, lo lắng lại là chuyện khác.
Bạch Nhạc Ninh hoàn toàn tin tưởng Bạc Cạnh có năng lực giải quyết khó khăn kì này, nhưng mà lời nói của hắn cũng không thể làm cho cô hoàn toàn yên tâm.
Ngồi ở ngoài phòng khách của văn phòng phó tổng tài, Bạch Nhạc Ninh bỗng nhiên nâng mày, bỗng nhiên mếu máo, bỗng nhiên nhăn mặt nhăn mũi, bỗng nhiên chớp mắt, sau đó, cô liền kiềm chế không được mà đứng dậy, ở trong phòng đi lại vài vòng, thật sự cảm thấy bản thân mình thật vô tích sự.
Không biết cuộc họp sẽ kéo dài đến khi nào, cũng không nghĩ tiếp tục ngơ ngác ở chỗ này mà chờ đợi, vì thế cho nên cô quyết định đến các tầng lầu của công ty đi “Thăm hỏi” một phen.
Cho dù cổ phần công ty nắm trong tay là ít nhất, cô hàng năm tốt xấu gì cũng nhận được không ít tiền lãi từ công ty, cầm tiền thì nên làm việc, huống chi Bạch thị vẫn do ba mình một tay sáng tạo nên, là tâm huyết nhiều năm qua của ông, cô phận là con, cũng phải quan tâm một chút đến công ty nhà mình.
Nói sau đi nữa, trước mắt trong công ty cũng đại khái có không ít tin đồn về Bạc Cạnh, bất luận thu mua Lục thị có thành công hay không, Bạc Cạnh cũng bị Lục Vịnh nói thành như vậy, Bạch Nhạc Ninh liền cảm thấy bất mãn, trong lòng có ngật đáp.
Cái gì mà bám váy, cái gì mà vong ân phụ nghĩa.
Theo năng lực của Bạc ca ca, đâu có thể nào ở công ty của ba bị người ta nói khó nghe như vậy? Bạc ca ca từ lúc đi học đã là loại học sinh ưu tú, ở trong trường được nhiều người theo đuổi, học tập tốt, năng lực thỉ cường đại, hoàn toàn có thể dốc sức tự làm ra sự nghiệp của riêng mình. Nếu không, hắn cũng có thể lựa chọn không cùng Bạch thị có bất cứ mối quan hệ nào, sau đó chân chính bày ra tài hoa của mình.
Nếu không phải…… Nếu không phải vì cô, Bạc ca ca mới không cần phải ủy khuất bản thân, ở Bạch thị bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, còn bị người khác nói là dựa vào đàn bà để kiếm cơm.
Bạch Nhạc Ninh càng nghĩ càng khổ sở, hốc mắt cũng dần dần đỏ lên, uể oải một hồi lâu, Bạch Nhạc Ninh mới nghĩ đến đây là văn phòng của Bạc Cạnh, bên ngoài còn có hai thư ký không đi tham gia hội nghị, nếu âm thanh của mình quá lớn, lọt ra ngoài, các cô mọi lúc đều có khả năng tiến vào.
Sợ bị người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình bây giờ, cô từ trong túi lấy ra khăn giấy, lau nước mắt còn đọng lại, âm thầm bình tĩnh lại một chút, Bạch Nhạc Ninh không nghĩ đến chuyện này nữa, hạ cảm xúc của mình xuống, xong rồi cô đẩy cửa ra, nhìn quanh trái phải, thấy bốn bề vắng lặng, mới mở ra đôi mắt con thỏ, chậm rãi đi ra khỏi phòng.
Văn phòng của Bạc Cạnh ở Bạch thị cao hơn tầng trệt một chút, có khi cũng sẽ có người đi thang máy ngang qua, bàn của nhóm thư ký được đặt đối diện cửa thang máy cách đó không xa, từ nơi này đến này mà đến tầng trệt, tất nhiên phải đi qua tầm mắt của các cô.
Hôm nay trực ban là thư ký Phùng cùng một vị thư ký khác mà Bạch Nhạc Ninh không quá quen thuộc, hai người hiện tại cũng không có mặt tại bàn làm việc, Bạch Nhạc Ninh đoán các cô có thể là cùng nhau đến phòng nghỉ để trang điểm lại.
Nhâm Dương đi theo Bạc Cạnh cùng nhau đi đến phòng họp, nhóm thư ký hiện tại không ở đây, cho nên Bạch Nhạc Ninh bởi vì vậy mà không thể để lại tin nhắn, nói mình muốn đi đâu, nhưng như vậy kỳ thật cũng tốt, cũng đỡ phải có người làm tình báo, gọi điện thoại xuống trước, chú ý nhắc nhở các ban ngành cẩn thận tiếp đãi thiên kim chủ tịch.
Bạch Nhạc Ninh đem giấy ghi chép đạt ở một bên, ở trên mặt viết “Em cải trang vi hành” Năm chữ to đùng, sau đó đem tờ giấy nhét vào cửa của văn phòng Bạc Cạnh, coi như chính mình báo cáo xong.
Tiếp theo cô không đi thang máy. Ngược lại đi thang lầu, quyết định đi xuống dưới đi điều tra cho tốt.
Cũng bởi vì trẻ tuổi, cũng bởi vì mấy năm gần đây thi hành một ít chính sách, sự xuất hiện của Bạc Cạnh gây nên không ít nghị luận.
Tuy nói rằng rất nhiều quyết sách của hắn rất chính xác, nhưng mà không có con người nào toàn vẹn cả, cũng có một hai bộ phận tuyên bố thất bại, không quen nhìn Bạc Cạnh tuổi còn trẻ mà làm được việc, cho nên theo chủ quản làm phản, thích dùng những thất bại để làm ví dụ nhân đó có cơ hội để phỉ báng hắn, đả kích hắn, nếu không có Bạch cha cùng Đào tổng duy trì, chỉ sợ Bạc Cạnh không thể ngồi vào chiếc ghế này.
Dù vậy, vẫn như cũ vẫ có số lượng không ít lão nhân viên oán giận, bọn họ biết rõ năng lực của mình quả thật kém Bạc Căng rất nhiều, chỉ có số tuổi cùng kinh n
