giác mềm mại ấm áp di chuyển nhanh chóng từ đầu óc đến đáy lòng.
Sáng sớm ngày thứ hai Trịnh Minh Duệ lập tức gọi điện thoại tới, bảo đã hẹn giúp Diệp Gia Dĩnh, nói buổi chiều đi đến nhà của người kia làm cơm nếm thử, địa điểm cụ thể, thời gian thì sẽ có người trực tiếp gọi điện thoại di động đến cho cô.
Diệp Gia Dĩnh âm thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay cô đưa Diệp Ba Ni đến nhà trẻ, bằng không đâu thể nào đi được, trước gọi điện thoại cho người làm thêm giờ Chu Mai, bảo cô ấy khôi phục công tác đã tạm ngừng hai ngày nay, xế chiều đến nhà trẻ đón Diệp Ba Ni tan học.
Lần trước chồng Chu Mai bị tai nạn xe cộ may mắn không bị thương nặng, Chu Mai đến bệnh viện hai ngày trước vừa trở về tiếp tục công việc làm thêm của mình, Diệp Gia Dĩnh cảm thấy cô làm rất được việc, Diệp Ba Ni cũng đã quen với cô ấy, cho nên vẫn để Chu Mai tiếp tục làm.
Diệp Gia Dĩnh nói chuyện điện thoại với Chu Ma rồi lục lục chuẩn bị làm món ăn cho bữa tối, nếu lỡ như cô trở về muộn sẽ bảo Chu Mai cho Diệp Ba Ni ăn cơm trước.
Đang thái rau ở phòng bếp, nghe thấy chuông cửa reo lên, cô cảm thấy công tác quản lý của nhà trọ rất tốt, công tắc an toàn đặt đúng chỗ, mỗi gia đình có một bộ thiết bị nối thẳng với bộ đàm ở cửa lớn tầng dưới, có người ngoài tìm thì sẽ đứng trước lầu gọi lên, hộ gia đình có thể nghe xem người trông bộ đàm là ai, sau khi cảm thấy không có vấn đề thì mới mở cửa để cho người kia lên lầu.
Diệp Gia Dĩnh lau tay đi xem là ai, trên màn hình dĩ nhiên là gương mặt của Lý Hạo Nhiên, vội vàng để người kia lên.
Lý Hạo Nhiên đang đeo kính mát, mặc quần jean bó sát người, bên ngoài khoác áo sơ mi trắng dạng thoải mái, vừa lạnh lùng lại vừa đẹp trai đi vào cửa, lên tiếng nói: "Hôm nay trong lúc tôi tiện đường đi ngang chỗ này, liền ghé thăm cô một chút. Sao ngày đó cô lại đột nhiên đi, Tiểu Lưu nói cô vừa nhận điện thoại xong cứ như cháy đến chân vội vàng chạy mất, anh ta phải thay cô đi giải thích với phó đạo diễn Vương."
"À, nhà trẻ Ba Ni gọi điện thoại tới nói thằng bé đánh nhau với bạn bè, hai đứa đều bị thương, cho nên tôi không thể không vội?"
"Thằng bé đánh nhau?" Lý Hạo Nhiên gãi gãi đầu, không cho là đúng, "Vậy thì có sao, vậy thì sao! Khi còn bé, những đứa bé nam thường hay đánh nhau."
Diệp Gia Dĩnh tức giận, "Không phải con của anh, đương nhiên anh không cần lo lắng. Ba mẹ của đứa bé trai đánh nhau với nó đều đến, tức giận đến muốn chết, thiếu chút nữa đại náo một trận rồi."
Lý Hạo Nhiên nhíu mày, "Còn có loại người này....?"
Chuông cửa đột nhiên lại vang lên, Diệp Gia Dĩnh kỳ quái, ngoại trừ Trịnh Minh Duệ, Lý Hạo Nhiên có mấy lần đến chỗ này, và cái người đến đây đòi nợ ra thì không ai đến đây tìm cô, vậy người đó là ai?
Nhìn nhìn lại, trong màn hình hiện lên gương mặt quen thuộc, đúng là A Dũng – người lái xe cho Diệp Thừa Trạch, A Dũng rất khách khí chào hỏi trước, sau đó nói, "Cô Diệp, lần trước con trai của cô đi xe của tôi bị rơi một đôi giày, tôi đến để đưa lại."
"A, cảm ơn, đã làm phiền anh đã đến đây một chuyến rồi." Diệp Gia Dĩnh cảm thấy Diệp Thừa Trạch chuyện bé xé ra to, vì hai đứa trẻ muốn lái xe mà đặc biệt tặng một đôi giày lái xe, bất quá vẫn tranh thủ thời gian mở cửa.
Chờ đến lúc A Dũng đi lên, Diệp Gia Dĩnh mới phát hiện cũng không phải là tặng một đôi giày đơn giản như vậy, trong tay anh ta là cả một thùng giấy, sau lưng còn theo hai người nữa, trong tay mỗi người cũng xách một thùng giấy lớn, nhìn cũng không nhẹ.
Đem ba cái thùng giấy lớn đặt xuống mặt sàn phòng khách xong, A Dũng dùng tay áo lau lau mồ hôi trên trán, lúc này mới móc từ trong túi tiền ra một đôi giày nhỏ đưa cho Diệp Gia Dĩnh, "Đôi giày lần trước bị rơi lại."
Diệp Gia Dĩnh thuận tay tiếp nhận, kinh ngạc chỉ trên mặt đất, "Những thứ này cái gì?"
"Là chút lễ vật nhỏ ông chủ tặng cho cháu trai."
"Chút lễ vật nhỏ?!" Diệp Gia Dĩnh nghĩ thầm, đây gọi là một đống lễ vật lớn mới đúng, Ba Ni làm cho người ta yêu mến đến thế sao? Cô và Diệp Thừa Trạch cơ hồ đều muốn cả đời không qua lại với nhau, anh ta vừa thấy cháu trai của mình đã lập tức đưa một đống lễ vật tới?
Đi qua mở thùng giấy ra xem qua loa một chút, phát hiện bên trong có thể nói bao gồm mọi thứ, cái gì cũng có, chẳng những có quần áo trẻ em cao cấp, đồ chơi, sách báo, còn có trọn bộ dụng cụ nồi Đức, máy móc sử dụng cho phòng bếp, ít đồ điện, cả hộp chocolate Thụy Sĩ, rượu Rum... , Diệp Gia Dĩnh thậm chí còn phát hiện một cái túi xách Chanel cao cấp danh cho phái nữ, không biết có phải Diệp Thừa Trạch nhớ kỹ lần trước mình đến nhà trẻ mượn cái túi xách to của cô gái, cho nên mới tặng cô cái này.
Quay đầu nhìn Lý Hạo Nhiên đứng bên ngoài xem náo nhiệt thì cứng họng, "Anh ấy là....?"
Lý Hạo Nhiên nhìn một đống lớn đồ đạc, sắc mặt cũng rất cổ quái, "Anh Diệp, đây là....?"
Diệp Gia Dĩnh đột nhiên cảm thấy phúc đến thì lòng cũng sáng ra, toát ra một câu nói đặc biệt thích hợp dùng để hình dung loại tình huống này "Giúp đỡ người nghèo!!!!" Tức giận dậm chân một cái, "Tôi giống kẻ nghèo khổ thế sao?!"
Lý Hạo Nhiên lập tức bật cười, "Không có, không có, có lẽ an