, khom lưng kéo đứt sợi chỉ mép váy giúp Vạn Uyển, vòng ra phía sau thả nơ con bướm ra rồi thắt lại thành kiểu hoa, "Cả ngày, muốn đi chỗ nào?"
"Ngày đầu tiên hẹn hò sao?"
"Chúng ta ngủ ở trên giường không chỉ một lần, em cảm thấy thế nào?"
"Diệp Dực, anh chính là ác độc như vậy!"
Thận trọng vòng qua vùng đầm lầy kia, mở đầu rất hạnh phúc, cũng hi vọng con đường phía sau cũng bình thản giống vậy.
Anh tin tưởng em, như vậy em cũng sẽ không phụ lòng anh.
Diệp Dực tuyên bố cả ngày hôm nay đều cho Vạn Uyển sắp xếp, Vạn Uyển rõ ràng rất hưng phấn, kích động nhưng vẫn không quên quay đầu lại nhắc nhở một câu, "Đồng chí, nếu không thì em đổi bộ quần áo?"
Diệp Dực có lẽ đã tiếp thu được trình độ và vấn đề hình tượng của Vạn Uyển, mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn phối hợp đổi bộ quần áo thoải mái do Tiếu Tồn Chi để lại.
Vạn Uyển dẫn chú giải phóng quân không quen thuộc hệ thống xe buýt đến trạm xe buýt trung chuyển, một người nói muốn đi chỗ nào một người tính toán hành trình và thời gian.
Cuối cùng với sự thỏa hiệp của Diệp Dực và Vạn Uyển dựa vào thân phận mới tổng hợp lại đặc quyền, hai người ngồi lên xe buýt đi đến khu vui chơi. Không phải là ngày nghỉ, nên trên xe chỉ có hai người bọn họ, Vạn Uyển cũng thuộc về tay mơ yêu đương, Diệp Dực ngồi ở bên không nói lời nào, bản thân cũng không có can đảm trêu chọc anh.
Diệp Dực chống đầu mở cửa sổ ra, một cái áo màu xanh áo khóac có mũ thỏai mái và quần jeans của Tiếu Tồn Chi phối hợp ở trên người Diệp Dực vẫn phá hủy cảm giác bạch diện thư sinh ban đầu, Diệp Dực mặc đồ này hiển nhiên là cảm thấy rất khác biệt.
"Muốn anh xoay mặt qua để cho em tiếp tục nhìn sao?" Diệp Dực vẫn nhìn bên ngoài.
"Ai thèm nhìn anh!" Vạn Uyển vịt chết còn cứng mỏ, xoay mặt chờ Diệp Dực phản bác, đợi một lúc lâu cũng không có phản ứng gì, nghiêng đầu nhìn thấy anh không có một chút động tĩnh, liền bực bội, "Quả thật đẹp trai, được chưa?"
Diệp Dực nhìn thẳng Vạn Uyển, trong con ngươi đen trong vắt nụ cười như có như không, "Tạ phu nhân khích lệ."
Cái này gọi là trẻ em tán tỉnh tiệc vui chóng tàn, sau khi dừng lại một trạm, một đám trẻ em nhà trẻ dưới sự hướng dẫn của giáo viên xếp hàng đi lên.
Vạn Uyển không nhịn được đưa tay trêu chọc mấy đứa bé, một khi chọc là không ngừng lại, vốn là một đám trẻ con không hiểu chuyện, vui mừng không ai có thể ngăn cản. Đặc biệt là cô bé, nhìn thấy đẹp trai khác phái là nhào lên, quậy ầm ĩ muốn đút cho Diệp Dực ăn kẹo.
Vạn Uyển thấy sắc mặt Diệp Dực càng ngày càng thối, cảm giác đóa hoa của tổ quốc muốn nhào vào trong tay vệ sĩ tổ quốc, vì vậy đưa tay ôm lấy cô bé, "Người đẹp nhỏ, chúng ta về chỗ cô giáo bảo cô ấy cùng với em ca hát có được hay không?"
Cô bé xinh đẹp dĩ nhiên không chịu, khóc oa một tiếng.
Hai cô giáo vội vàng thóat thân từ trong một đám trẻ con ở trước mặt sang bên đây xem xảy ra chuyện gì, nghĩ hàng nghìn biện pháp mềm cứng rắn cũng không thể ngừng được tuyến lệ đã mở của cô bé xinh đẹp.
Vạn Uyển bị ầm ĩ đến mức thần kinh suy nhược, nắm tay cô bé xinh đẹp, "Em gái xinh đẹp, em muốn làm thế nào mới không khóc?"
Cô bé xinh đẹp chỉ vào Diệp Dực, "Em muốn nghe chú ấy hát!"
Vạn Uyển khẩn cầu nhìn về phía Diệp Dực, "Thủ trưởng, van xin ngài!"
Diệp Dực liếc mắt nhìn Vạn Uyển, từ từ mở miệng, "Đứng dậy, nhân dân không muốn làm nô lệ . . . . ."
Một câu còn chưa hát xong, cô bé xinh đẹp liền chạy, khóc càng lợi hại hơn, vừa khóc vừa kêu, "Yêu quái! Yêu quái! Mẹ cứu mạng!"
Vạn Uyển nhìn Diệp Dực trợn mắt há mồm, "Diệp Dực, anh vừa hát là quốc ca sao?"
Diệp Dực mặt không chút thay đổi mà gật đầu.
Vạn Uyển nuốt nước miếng một cái, "May nhờ em biết lời ca của quốc ca là cái gì, nếu không em tuyệt đối nghe không hiểu đây là quốc ca."
"Hát chệch giai điệu" Diệp Dực trực tiếp thẳng thắn.
"Em lại biết" Vạn Uyển tự xét sâu sắc.
May mắn là hôm nay bọn trẻ con đi vườn thực vật, trước hai trạm sân chơi đã đi xuống.
Lúc đến sân chơi, hai người cho tới bây giờ đều không có tuổi thơ gì mới biết khái niệm sân chơi chính là khiêu chiến nhịp tim cùng giới hạn.
"Chúng ta. . . . . . còn chơi sao?" Vạn Uyển đi theo Diệp Dực đi vào mua phiếu xong, nhìn vòng quanh một vòng, thiết bị chơi trò chơi rất lớn không phải lên trời chính là rơi xuống đất, phấn khích vô cùng.
Diệp Dực ngược lại không hề áp lực, những thứ này trên căn bản không tồn tại uy hiếp tánh mạng, vui đùa một chút cũng không sao.
Vạn Uyển đứng ở máy nhảy lầu trước mặt, giãy dụa ở giữa Diệp Dực đã trả tiền vé cùng chứng sợ độ cao, cuối cùng quyết định. . . . . .
"Diệp Dực, chúng ta đi chơi đánh khí cầu nha?"
Diệp Dực sớm đoán được là kết quả này, hiểu rõ mà đi theo Vạn Uyển đi tới chỗ bắn khí cầu có khá nhiều người.
Vạn Uyển nhìn chằm chằm bạn trai người ta giơ súng hơi nghiệp dư bắn khí cầu, trong lòng đầy đắc ý, chỉ vào búp bê lớn nhất và nói, "Diệp Dực, em muốn con thỏ xấu xí đó"
Diệp Dực không tin mà nhìn con thỏ đó, xét thấy thái độ của Vạn Uyển kiên quyết mình cũng khó mà nói cái gì, trả tiền từ chỗ chủ sạp cầm súng hơi lắp vào, tiện tay suy tính, súng hơi đồ chơ