Nếu là thị tẩm không hợp tâm ý có thể bảo Long Phạm triệu nàng đến cũng không sao.
“Nô tì….Yên Nhiên” thị nữ tên Yên Nhiên ngốc lăng, nhìn trước mặt tông chủ cao xấp xỉ bằng mình, chỉ là bộ dáng thiếu niên nhưng đôi mắt cười lại như hàm chứa thâm tình, đôi môi câu dẫn hòa cùng vẻ mặt khêu gợi, tất cả đều là mê hoặc cuốn hút lòng người. Chỉ là hỏi tên mà thôi nàng lại không biết vì sao cảm thấy trên mặt giống như hỏa thiêu nóng bừng cả lên.
“Yên Nhiên, tên rất hay, đã là yên nhiên thì càng nên cười mới được” (Yên nhiên = xinh đẹp). Đầu ngón tay theo bên mặt nàng mơn trớn, Lăng Lạc Viêm lại khẽ cười một tiếng, “Đi xuống đi, nơi này không còn chuyện của ngươi,”
Yên Nhiên ngây ngốc gật đầu, cũng không biết chính mình như thế nào đi ra cửa phòng. Vài thị nữ khác lôi kéo nàng ly khai, trong lòng đều một trận phập phồng, ngoảnh đầu lại nhìn cánh cửa, các nàng đều cảm thấy rằng so với vị tông chủ luôn lạnh băng lúc trước, vẫn là người trước mắt càng khiến người yêu thích.
Từ lúc Lăng Lạc Viêm mở miệng Long Phạm không nói thêm bất cứ điều gì, cho đến khi bọn thị nữ lui ra, Lăng Lạc Viêm ngồi bên cạnh bàn bắt đầu dùng bữa, hắn mới nghĩ đến một màn mới vừa rồi, nói: “Tông chủ muốn thị tẩm, Long Phạm sẽ đi truyền lệnh, nhưng có một chuyện tông chủ cần biết trước, những người thị tẩm trong Liên Ngọc các, tất cả đều là nam tử, không biết tông chủ….”
“ Nam nữ không sao cả, có người là được,” Lăng Lạc Viêm khoát tay áo, không nghĩ thế giới này cũng không kiêng dè quan hệ đồng tính, bất quá đối với hắn mà nói, không có gì khác biệt.
“Long Phạm tuân mệnh, nhưng thân thể tông chủ sắp tới không thích hợp giao hoan,” Hắn vốn tưởng rằng sinh linh này thích nữ tử, cũng không nghĩ tới mới đến đây không bao lâu hắn lại đề ra yêu cầu như vậy.
“Nếu nói phải thị phụng ta như tông chủ, trước khi chưa lợi dụng xong thì không nên phật ý tông chủ,” Lăng Lạc Viêm nghe vậy nâng tay lên, hướng về phía Long Phạm nhướng mày trêu chọc, “Ngươi cũng sẽ nói ra hai chữ này? Cùng ngươi thật sự không xứng.”
Giao hoan, từ này theo trong miệng Long Phạm nói ra thật đúng là kỳ quái, nam nhân tựa như thoát tục, xem tình dục chi niệm hoàn toàn không quan hệ, nói như vậy, sắc mặt vẫn thản nhiên trầm tĩnh.
“Long Phạm cũng chỉ là phàm nhân mà thôi,” Đôi mắt thanh lam nhìn Lăng Lạc Viêm trông lại, cảm thấy kỳ quái, “Là phàm nhân, cũng là nam nhân, vì sao không được nói hai chữ này?”
Đúng rồi, lời này thật ra đúng như vậy, “Đó là bản tông chủ sai rồi, tự phạt một ly.” Ngửa đầu một ngụm uống hạ chén rượu trong tay, rượu khiến tứ chi hắn nóng lên, Lăng Lạc Viêm thoải mái liếm môi, bỗng nhiên có chút đồng tình với người nam nhân này.
Trong tộc, người người kính sợ hắn như thần, nhưng chung quy hắn cũng chỉ là con người mà thôi. Nghe nói tuổi gần ngàn năm, từ thế giới hiện đại đến đây, với hắn mà nói, hắn không thể tưởng tượng năm tháng dài lâu như thế.
Đôi môi dính tửu dịch khẽ nhếch lên, Lăng Lạc Viêm đứng dậy, đến trước mặt bạch y bào không nhiễm bụi trần kia, “Uy, sống lâu lắm, có hay không thực nhàm chán?”
Lần đầu, có người hỏi hắn vấn đề như vậy.
Long Phạm nhìn trước mắt thiếu niên không hảo hảo đứng thẳng, cơ hồ đang tựa vào trên người mình, y bào lỏng lẻo, tóc tai phi tán rối loạn, giơ lên đôi mắt mị hoặc cùng khinh điêu. Nếu là kẻ khác như thế sẽ khiến người ta chán ghét, nhưng hắn như vậy, tư thái cư nhiên vô cùng tao nhã đẹp mắt.
Đôi mắt u lam theo nhan sắc như hỏa kia xẹt qua, nhìn xa xăm, “Chưa từng nghĩ tới, cũng không muốn nghĩ, nếu tông chủ muốn biết, Long Phạm trở về suy nghĩ, ngày mai sẽ cấp cho tông chủ một lời giải đáp.”
“Sách, thật sự là không ý nghĩa,” hắn làm sao không hiểu Long Phạm đang đùa giỡn hắn? Một tay đặt trên bạch y thuần khiết, phía dưới tay lộ rõ cảm giác rắn chắc làm cho hắn ái muội cười khẽ, “Nhìn thân thể ngươi không tồi, sẽ không phải mấy trăm năm qua chưa từng chạm đến ai?”
Tuy Long Phạm khiến người ta cảm giác là như thế, nhưng theo như lời hắn, là phàm nhân lại là một nam nhân, sẽ không thể không có tình dục.
“Đa tạ tông chủ quan tâm, Long Phạm bên cạnh cũng không thiếu người.” Tình dục chi niệm là một trong những dục vọng bình thường của con người, hắn là người đương nhiên cũng sẽ có, phóng giải dục vọng, nam có nữ cũng có, nhưng hắn không lưu tâm, mười hai truyền sử của hắn có người phụ trách quản lý chuyện này.
“Vậy sẽ không nhàm chán” ở trước ngực hắn vỗ nhẹ, Lăng Lạc Viêm phát giác dưới thân y bào này, xem ra cao ráo như Long Phạm cư nhiên có vóc người không tồi, cũng không gầy yếu, trong ngực săn chắc so với các nam tình nhân trước kia của hắn chẳng hề kém cỏi, thậm chí cảm xúc rất tốt.
“Có cơ hội tiện làm cho ta nhìn xem bộ dáng dưới thân y bào này đi….” Lộ ra ánh mắt tán thưởng cùng thích thú đánh giá trên người Long Phạm. Hắn đến nay mới thôi đề phòng, cũng là nhất nhất tín nhiệm, dù sao hiện tại bọn hắn đang ở cùng một chiếc thuyền, trêu đùa một chút như vậy cũng sẽ không có việc gì. Muốn hắn lưu lại Xích Diêm tộc để lợi dụng, cần phải trả giá đắt, hơn nữa là đưa hắn tới đây chính là Long Phạm
