nhà mà ngồi bệt xuống, mệt nhừ do một ngày chạy ngược xuôi, chịu đựng bao dòng cảm xúc, hơn nữa lại vừa mới ốm dậy. Su đã nhìn thấy ngôi nhà ấm áp của em, nhưng em vẫn sợ, cứ quanh quẩn quanh chân tôi tìm điểm tựa. Mèo Mướp và Nusi lại gần Nguyên, liếm nhẹ lên tay Nguyên an ủi. Mèo Mướp là một con mèo thông minh, có thể đoán biết tâm trạng của người khác. Tôi tin là thế. Nó cứ an ủi Nguyên bằng mọi cách, liếm tay, vỗ vỗ lên má hoặc dụi đầu vào người Nguyên.
Tôi mệt quá, dựa đầu vào bức tường sau lưng. Giá như có thể ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy, những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng. Bởi thời gian chứng kiến Lucky từ một chú chó lang thang kiếm ăn trong các quán cơm được Nguyên đón về, chăm sóc, chữa bệnh, nuôi em lớn từng ngày đã để lại cho tôi quá nhiều tình cảm. Cái chết thảm thương của Lucky đâm sâu vào trái tim vốn dễ xúc động của tôi những vết xước sâu đau tê tái. Tôi sợ những ngày sắp tới, sợ nhìn thấy đôi mắt đẫm nước của Nguyên.
- Anh Nhật, anh Nhật ơi!
- Ừ anh nghe đây!
- Anh Nhật ơi! Anh lại đây xem xem em có nhầm không? Lucky vẫn còn thở.
Tôi ngồi phắt dậy bò tới chỗ Nguyên. Tháo tấm khăn trên mặt Lucky và áp tai vào kiểm tra. Đúng rồi, Lucky vẫn thở, dù rất yếu. Tôi xem lại vết thương trên đầu. Có lẽ đập trượt nên chỉ sượt một đường từ đỉnh đầu xuống tai và gây chảy máu. Lucky vẫn thở, từng nhịp từng nhịp. Em vẫn muốn sống, vẫn khao khát được sống trong cuộc đời này. Tôi luống cuống hết cả. Tay chân cứ run rẩy loạn xạ. Su và hai bé mèo nhìn thấy vậy cũng cứ nhảy nhót xung quanh.
Nguyên vội gạt tay lau nước mắt và lấy tấm khăn khác ủ ấm cho Lucky. Tôi lấy hộp thuốc trong nhà ra cho Nguyên. Em nhẹ nhàng lau sạch vết máu và lần theo vết máu để định vị vết thương và băng lại. Chúng tôi tạm phải quên đi Nô Đen để đưa Lucky đến bệnh viện thú y cứu vãn tình hình.
Nguyên đứng chờ ngoài hành lang, ngoan ngoãn để yên bàn tay của em trong lòng bàn tay tôi, ấm nóng. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, không biết em đã cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho em chưa. Nó lạ lùng như gió. Cứ chờn vờn trên vai và làm người ta cảm thấy lạnh. Còn em thì sao? Em có dành cho tôi một vị trí đặc biệt trong tim em không? Hay tôi chỉ là một người bạn cùng đi chung đường, chỉ là một cơn gió ngược chiều, gặp em rồi quay đi hướng khác?
Số phận của Lucky là một câu chuyện đặc biệt nhất mà tôi từng chứng kiến. Như một đứa trẻ mồ côi bị ngược đãi suốt quãng đời thơ ấu và cho đến bây giờ vẫn chưa tìm kiếm được một gia đình hạnh phúc thật sự của riêng mình. Tôi tự nhủ nếu Lucky qua được cơn bão này, tôi sẽ chăm lo cho em cả phần đời còn lại.
Bù đắp cho em những đau khổ mà em đã phải chịu đựng trong khoảng thời gian vừa qua. Lucky có đôi mắt không còn lành lặn, nhưng em có khuôn mặt hiền và khóe miệng lúc nào cũng như đang cười. Và một món quà quý giá nhất thượng đế ban tặng cho em, đó là sức sống mãnh liệt mà em đang có. Trải qua từng ấy thứ, em vẫn sống, thách thức cuộc đời, thách thức số phận đã được sắp đặt. Một lần nữa Lucky khiến tôi hiểu ra, chẳng có gì là quá muộn nếu như ta vẫn còn hơi thở cuối cùng, tôi vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người, bởi tôi ĐANG ĐƯỢC SỐNG.
- Anh đang nghĩ gì thế?
- À, có gì đâu, đang nghĩ là không ngờ lúc khóc nhè trông em xấu đến thế.
- Hả?
- Thật! Soi gương đi!
Nguyên vội rụt tay đưa lên xoa xoa má. Điệu bộ đó khiến tôi buồn cười. Chỉ là đùa thôi mà. Mọi cô gái đều rất dễ thương khi cô ấy khóc. Nguyên cũng vậy. Nhưng tôi không mong muốn được nhìn thấy sự “dễ thương” ấy nhiều đâu.
Bác sĩ đi ra với nụ cười trên môi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Không cần hỏi cũng có thể đoán được một kết quả tích cực. Chúng tôi không được thăm Lucky để tránh nhiễm trùng vì vết thương của em khá nặng và cần có bác sỹ theo dõi. Tôi đưa Nguyên về nhà khi cơn bão đã đi qua. Nguyên ngồi im đằng sau xe. Tôi nhớ đến lần đưa Lucky từ bệnh viện về nhà, em liến thoắng đằng sau không ngớt. Hôm nay không biết em nghĩ gì mà im lặng như thế. Làm tôi cũng thấy trống vắng.
- Em còn ngồi đằng sau không?
- Anh hỏi gì kì vậy? Chả ngồi đằng sau thì ngồi đâu?
- Tại không thấy em nói gì…
- Mai mình qua nhà Ly đi anh!
- Hả ? Qua đó làm gì ? Nói thật là cứ nhắc đến Ly là anh lại giật mình hốt hoảng.
- Ly đang giữ Nô Đen đó anh !
- Sao em biết ?
- Trực giác. Chắc chắn đó !
Tôi không hiểu vì sao Nguyên lại nghĩ thế. Nếu Nguyên đúng thì thực tình tôi lo cho Nô Đen. Nhìn hành động Ly lia con mèo con vào góc nhà là tôi biết cô ta có thể làm những điều khủng khiếp hơn nhiều đối với động vật. Nguyên à, giá như em đừng nói với anh suy nghĩ này, anh sẽ bớt lo lắng đi nhiều. Viễn cảnh trước mắt tôi đột nhiên trở nên xám xịt và u tối.
Tôi gửi xe rồi đi vào dãy nhà nơi Lucky đang nằm trị thương. Vừa đi vừa lảo đảo. Người tôi mệt rã rời do cả trận ốm cả những rắc rối ập đến thời gian vừa qua. Bỏ chiếc khăn rịt vết thương trên đầu xuống, máu đã đông, không còn chảy nhiều, nhưng chiếc khăn thì cũng đã ướt đẫm. Không có Nguyên, tôi không biết phải rẽ vào đâu để tìm người giúp. Mọi lần chỉ đơn giản là theo Nguyên vào chăm các bé,