ng, đem một điếu đến
trước đại ca, một ngụm uống cạn chén hồng rượu của mình, châm xì gà, ngẩng
đầu, trên mặt lộ vẻ đau thương cùng bi thương.
"Không có gì có quan trọng, nếu còn yêu cô ấy, trở về đi gặp cô ấy đi." Niếp
Tích lạnh nhạt nói một câu, nhưng nói cũng là từ trong cổ họng bài trừ ra.
Niếp Ngân không nói gì, nhắm lại hai mắt cất giấu rất nhiều ẩn nhẫn, rất nhiều
vô lực, rất nhiều không cam lòng, lại có rất nhiều xúc động, làm sao không
muốn lập tức nhìn thấy Lãnh Tang Thanh, làm sao không muốn gắt gao ôm cô
vào trong ngực vĩnh viễn cũng không buông ra, nhưng hoàn cảnh của hai người
lúc đó không thể không xa cách, thật sự quá sâu , quá rộng .
Niếp Tích liếc mắt nhìn đại ca một cái, hai tròng mắt ở đáy mắt nhẹ nhàng nhất
hoa, đầu lưỡi liếm liếm môi, rồi lại hạ môi, tràn ngập bất đắc dĩ nói một tiếng:
"Nhưng, Thanh Nhi tựa hồ rất để ý đến chuyện cha mẹ cô ấy, dù sao đại ca là
hung thủ hại chết bọn họ."
Lặp lại lần thứ ba ! Ba năm Niếp Ngân cố gắng bình phục hối hận, giờ phút này
dưới đáy lòng không kiêng nể gì một cỗ phiền não và hối hận đều lan tràn ra.
Niếp Tích ngắm liếc mắt một cái nhìn biện hiện của đại ca, sau đó lại dài thở
dài một hơi, đau khổ nói: “Ba năm nay có lẽ anh thường xuyên đang âm thầm
thăm cô ấy, nhưng em vẫn bồi ở bên cạnh cô ấy, bi thống của cô, đáng thương
của cô, em vẫn thấy, mỗi lần cô nhớ tới mẹ, loại thương tâm đó muốn chết thật
sự làm cho em thực đau lòng. Chậm rãi, em cẩn thận chiếu cố cô ấy, làm cô
vui, tâm tình của cô dần dần tốt lên, hơn nữa cũng rất ít khi nhớ đến những
chuyện thương tâm trước đây . Cũng chính là trong lúc đó, em dần dần yêu
thương cô ấy, cô ấy cũng dần dần đã ỷ lại vào em. Bất quá tất cả những điều
đó vì cô ấy hoàn toàn nghĩ anh đã chết, hiện tại nếu anh còn sống, em sẽ chủ
động rời đi, dù sao ở trong lòng em vẫn coi trọng tình anh em hơn."
Hai mắt Niếp Ngân đã gắt gao trói chặt, cấp tốc hô hấp tựa hồ muốn điều tiết
đau đớn trong lòng, chua sót cười cười, sau đó khàn khàn thấp giọng nói: "Em
đi về trước đi, anh sẽ bảo người đưa em về, anh muốn mình yên lặng một
chút... Còn nữa... Chăm sóc Thanh Nhi thật tốt..."
Niếp Tích không cự tuyệt, gật đầu cáo biệt đại ca, đi lên cửa sân bay, mở cửa
phía sau ra, quay đầu nhìn đại ca, có chút giãy dụa, lại muốn nói cái gì đó,
nhưng vẫn phải nuốt trở lại, hai mắt hiện lên một tia ánh sao.
Thái dương đã hoàn toàn đã lên cao ...
Trên sân bay chỉ còn lại có một bóng dáng Niếp Ngân...
Lâu ...
Trên đường trở về, trong lòng Niếp Tích tràn đầy lo âu, nhưng cũng không náo
loạn, tuy tiếng động hỗn tạp của trực thăng thật sự làm cho người ta phiền tâm.
Hắn cúi đầu, trầm mặc không nói, khóe miệng hạ xuống, ánh mắt nhìn thẳng,
toàn thân không nhúc nhích, bên trong hai tròng mắt qua lại xẹt qua vẻ khác
thường, hô hấp dồn dập tựa hồ như đang điều tiết tần suất suy nghĩ, loại biểu
hiện này lại xuất hiện trên người Niếp Tích, kẻ mà luôn cuồng ngạo không kiềm
chế được, rất ít khi nhìn thấy, trong tay hắn cầm một điếu xì gà đã bị hắn tiêu
hủy, nhưng tựa hồ hắn cũng không nhận thấy được, kỳ thật đã lâu hắn không
hút xì gà , nhưng khi nhận biết đại ca còn chưa chết, không biết vì sao, hắn luôn
muốn hút.
Đã qua giữa trưa , trực thăng đưa hắn về tới chỗ ẩn nấp ban đầu kia, hắn vẫn
không nói gì như cũ, nhảy xuống trực thăng, đầu tiên là thở dài một hơi, theo
sau cúi đầu, hai tay để vào trong túi quần, chậm rãi thong thả đi về phía trước,
cái đó và hắn bình thường, trên mặt còn mang theo một chút cảm giác phá hư
hoàn toàn bất đồng, giờ phút này trong ánh mắt hắn có chút khác thường,
giống như nói ô ư không ra lời.
"Đây là chủ thượng nói đưa cho anh cách liên hệ, có tình huống khẩn cấp gì có
thể liên hệ đến địa phương của thành viên BABY-M." Phía sau truyền đến một
âm thanh lễ phép, Niếp Tích nhìn lại, đặc công trên phi cơ đã đưa cho mình một
chiếc điện thoại.
Chiếc điện thoại thoạt trông thật bình thường, nhưng bên trong là đặc chế ,
Niếp Tích nhìn thoáng qua điện thoại, không nói gì thêm, ngập ngừng một chút,
nhận lấy.
Xe hắn còn đang ở trên chỗ đường nhỏ kia, hắn dùng điều khiển từ xa mở cửa
xe ra, chui vào trong xe, nhưng cũng không có lập tức đi, hai cánh tay khoát lên
trên tay lái, vừa mới lấy cái điện thoại kia ở trong tay hắn đổi tới đổi lui, hai mắt
hắn liếc nhanh, giống như xem đi xem lại nhìn chằm chằm cái điện thoại đó,
không tự giác lại lấy ra một điếu xì gà, để ở trên miệng, đầu kia châm lửa, khói
nhè nhẹ tỏa ra, ánh mắt hắn trầm trầm hiện ra nội tâm hắn.
Ban đầu hai quan hệ bình thường vô sự, lại có Niếp Ngân xuất hiện, liền hoàn
toàn bị quấy rầy , ít nhất ở trong lòng hắn đã hoàn toàn bị quấy rầy .
Trong lòng không yên, từ lúc Niếp Ngân hỏi về sức khỏe Lãnh Tang Thanh ,
cũng đã lần lượt nghiêm trọng thay đổi .
Kỳ thật ngày trước hắn yêu Thanh Nhi là chân thật , và sự áy náy với anh mình
cũng là chân thật , cho nên chưa bao giờ thổ lộ với Thanh Nhi , thầm nghĩ duy trì
quan hệ này, không lùi cũng không tiến, như vậy có thể ở bên Thanh Nhi, ở trên
danh n