Teya Salat
Niếp Môn

Niếp Môn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210483

Bình chọn: 7.5.00/10/1048 lượt.

câu đầy mê hoặc tà mị: "Cái kia

—— cho em hưởng thụ một lần nữa, thấy thế nào?"

Ách?

Gương mặt Lãnh Tang Thanh ngốc nghếch nhìn hắn.

Hắn lại nở nụ cười, nụ cười kia vẫn lan ra trong đôi mắt đen, như là gợi sóng

một vòng một vòng, nhìn Lãnh Tang Thanh như si như say, trong lòng cảm động

càng nhiều, trên đời này chỉ có Niếp Ngân của cô mới có ánh mắt mê người

như vậy.

Niếp Ngân nâng tay, nhẹ nhàng nâng cằm cô, cúi người xuống, bạc môi động

tình hôn lên môi cô, cánh môi cô luôn mềm mại, ngọt mềm làm cho cả người

Niếp Ngân dễ chịu, hắn vươn đầu lưỡi tiến khoang miệng cô gái, cùng đầu

lưỡi nhỏ của cô triền miên không ngớt.

Mặt Lãnh Tang Thanh đỏ lên, lại rất nhu thuận tùy ý để cho hành động của hắn

mãnh liệt hơn, đây mới là Niếp Ngân của cô, bá đạo cũng không phải ôn nhu,

hơi thở của hắn, tất cả ấm áp của hắn cô đều muốn.

Cô gái trong lòng ngoan ngoãn và thơm ngát, liên tục hấp dẫn Niếp Ngân, dần

dần đầu lưỡi hắn tăng thêm lực, rất nhanh thăm dò hết khoang miệng cô, di

chuyển và trêu chọc .

Dần dần , sự gắn bó của cô làm hắn đã không thể thỏa mãn, gió biển nhẹ

nhàng thổi, người đàn ông hôn lên dọc theo hai má cô rồi đến chiếc gáy, Lãnh

Tang Thanh kìm lòng không được mà ưm ra một tiếng, lại như liều thuốc thúc

giục làm Niếp Ngân càng thêm động tình, bởi vì hai người không hề né tránh

loại tình cảm và lửa nóng như thủy triều này, mà cô gái trong lòng hắn lại có lực

mê người, hắn nhịn không được mà bắt đầu hôn đôi môi non mềm của cô,

thậm chí nhẹ nhàng mà ngặm cắn.

Cùng lúc đó, bàn tay to của hắn cũng nhịn không được mà sờ soạng da thịt

trên thân thể mịn màng của cô, loại cảm giác mãnh liệt này làm đôi mắt hắn

càng ngày càng trầm ám, giống như dã thú đói khát trong bóng đêm.

Hơi thở của hắn càng ngày càng đục ngầu, cũng càng ngày càng nóng bỏng,

bàn tay to khẽ vuốt ve thân thể cô cũng bắt đầu dùng sức, từ trên vuốt xuống tới

chỗ mềm mại no đủ của cô gái trong lòng.

Lãnh Tang Thanh biết rõ ý đồ của Niếp Ngân qua động tác của hắn, nhẹ nhàng

áp vào lồng ngực hắn, bộ ngực đẫy đà phập phồng cao thấp , da thịt tuyết

trắng ở chỗ cổ áo bị lộ ra, ánh trăng chiếu lên người cô, có vẻ càng giống

nguyệt thần phương hoa.

"Ngân... Đừng ở chỗ này..." Bờ biển tuy đẹp, nhưng làm cho cô có cảm giác lạ

lạ .

Nhưng Niếp Ngân cười nhẹ nhàng, hắn nhìn cô bằng đôi mắt tràn ngập tình

dục, cúi đầu nhẹ nhàng cắn nhẹ lên cánh môi cô, ôn nhu lại mang theo ý nồng

hậu tán tỉnh ——

"Vì sao không được ở đây?"

Lãnh Tang Thanh bị hắn làm cho bối rối, hơn nữa bàn tay to của hắn cũng càng

ngày càng không an phận, thậm chí thuần thục tìm chỗ mẫn cảm của cô, mỗi lần

đều ác ý sờ soạng làm cô tim đập nhanh không thôi, trái tim đều bị ngón tay tà

ác của hắn làm run lên. Niếp Ngân cúi đầu, giọng điệu trở nên tà ác, tùy ý kích phát nhiệt tình của Lãnh

Tang Thanh.

Nhưng tất nhiên Lãnh Tang Thanh không quen như vậy, tuy nói bờ biển như

giường, nước biển rất lãng mạn, nhưng bị người thấy thì sao?

"Ngân... Chúng ta trở về đi." Cô che khuôn mặt nhỏ lại, nói nhỏ giọng.

Niếp Ngân nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ của cô, lại cười và nói: "Ở đây luôn."

Lãnh Tang Thanh có chút khiếp sợ.

Niếp Ngân lại cười: "Yên tâm, không ai dám tới chỗ này đâu."

"Anh ——" Cô nhìn ra ý xấu trong đôi mắt hắn, khuôn mặt nhỏ xấu hổ lại đỏ

bừng lên.

Niếp Ngân cúi đầu hôn cô, sau đó là những nụ hôn vụn, hai má cô lại như mộng

như ảo, xinh đẹp làm tim hắn đập không thôi, bàn tay to của hắn càng ngày

càng không yên, bắt đầu dùng môi và bàn tay ở bên dưới tạo ra sự vui sướng

cho cô gái, sau đó mượn chỗ giữa hai chân cô ma sát phóng thích dục vọng

của chính mình.

Hơi thở của Lãnh Tang Thanh dồn dập, thậm chí không tự giác mà phối hợp cọ

ọ với Niếp Ngân.

Bởi vì cô không kiêng kị gì nên hơi thở của Niếp Ngân cũng rất vô tư và lõa lỗ,

làm cho cô mở rộng lòng mình và có cảm giác vui vẻ. Đúng như ý hắn, bây giờ

cô đã mở lòng mình, loại cảm giác này đối với cô vô cùng tốt đẹp.

Niếp Ngân rốt cục lại cũng không thể chịu được, đứng dậy, cởi bỏ chiếc thắt

lưng có hoa văn tinh xảo, Lãnh Tang Thanh ngượng ngùng nhắm hai mắt lại,

không dám nhìn hắn.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt điển trai của người đàn ông, da thịt màu đồng

được ánh trăng làm cho càng thêm gợi cảm mị hoặc, cơ ngực rắn chắc dọc

theo bắp thịt xung quanh làm hắn càng thêm hùng vĩ, lưng rộng vững vàng ở

phía sau, hắn cúi người xuống, cười nhìn cô gái đang ngượng ngùng trong

lòng, cười nhẹ, đôi môi nóng bỏng trượt nhẹ nhàng dọc theo cái trán của cô.

Hắn to lớn hùng vĩ làm người ta sợ hãi, tựa hồ sớm đã rất khẩn cấp muốn

hưởng thụ ngọt ngào của cô.

Cảm nhận được nhiệt độ của hắn, Lãnh Tang Thanh nhẹ nhàng kêu một tiếng,

nhìn thoáng qua sau đó lại vội vàng nhắm mắt, cô chưa từng nhìn rõ như vừa

rồi, hắn quá mức to lớn, trong lúc nhất thời cô lại sợ, sao cô lại bao dung hắn

nhiều lần như vậy chứ ?

Niếp Ngân đang rất dâng trào, ngón tay thon dài lại rất linh hoạt cởi quần áo cô

ra, ánh trăng như nước, một đôi nam nữ này nhìn qua cực kì tuyệt vời, màu

đồng của hắn phối hợp với