i nợ người ta tiền chứ gì?”
Tôn Chí Quân không những không phủ nhận, còn cười nhạt: “Đúng thì đã làm
sao?”
“Trong nhà hết tiền rồi.”
“Chỉ nợ có hai vạn tệ thôi, cô đưa tôi tôi trả cho người ta, sau này tôi sẽ
trả cô.”
Cô gắng nhẫn nhịn, nói: “Tôi không có hai vạn tệ.”
“Chẳng phải cô vẫn dành dụm tiền đó sao? Sao mỗi hai vạn tệ cũng không có
vậy?” “Bao nhiêu năm nay anh có mang tiền lương về nhà đâu, chút tiền lương ít
ỏi của tôi, còn phải dành chữa bệnh cho Bình Bình...”
Tôn Chí Quân cười khẩy: “Nhiếp Vũ Thịnh chẳng trở về rồi đó ư? Các người
chẳng đã quay lại với nhau rồi đấy còn gì? Hôm đó nó còn đưa cô về đấy thôi? Cô
không có tiền, nhưng thằng họ Nhiếp đó thiếu gì tiền!”
Cô chột dạ, không ngờ hôm đó anh ta đã trông thấy cả.
“Sao vậy? Sợ rồi à? Kêu thằng họ Nhiếp đó mang mười vạn tệ đến đây, tôi sẽ ly
hôn với cô!”
Miệng Tôn Chí Quân vẫn đang mấp máy nói gì đó, nhưng hai tai cô đã ong lên,
cảm thấy tất cả đều xa vời vô hạn.
Thái độ của Tôn Chí Quân đối với cô không có gì lạ, bao nhiêu năm nay, hễ
nhắc đến tên Nhiếp Vũ Thịnh, là anh ta sẽ tìm mọi cách mỉa mai, còn cô không bao
giờ đáp lại. Chẳng có gì để nói cả, trong mắt những người xung quanh, cô vẫn
luôn là kẻ ngu ngốc, nhất là trong mắt của Tôn Chí Quân, cô dựa vào đâu mà phản
bác lại anh ta chứ?
Cho dù Nhiếp Vũ Thịnh đã không còn yêu cô từ lâu, cho dù năm tháng và số mệnh
đã biến tình yêu ngày xưa thành mối hận sâu sắc, cho dù thực ra hôm đó Nhiếp Vũ
Thịnh không hề đưa cô về.
Còn gì để giải thích nữa đây, cô tự lừa dối bản thân. Đàm Tĩnh ngày xưa đã
chết từ bảy, tám năm trước, Đàm Tĩnh còn sống bây giờ là một người khác, một
người xa lạ mà ngay đến bản thân cô cũng không biết là ai.
“Vô liêm sỉ!”
Ba tiếng cuối cùng rất to, nước bọt của Tôn Chí Quân cơ hồ sắp bắn hết lên
mặt cô, nhưng cô chỉ nhếch mép cười buồn bã, như đang tự chế giễu bản thân.
Cửa phòng hé mở, đôi mắt đen tuyền của con trai đang lo lắng nhìn cô, cô liền
vội vàng chạy về phía Tôn Chí Quân nói: “Anh có đói không? Hay để em đi nấu cơm
đã nhé.”
Giọng nói nhẹ nhàng như vậy không hề khiến Tôn Chí Quân bình tĩnh trở lại bởi
anh ta cũng đã nhìn thấy con trai, bèn cười khẩy: “Bố mày không đói!”
Nói rồi anh ta đẩy cửa bỏ đi, cánh cửa sắt đóng sầm vào tường khiến cả căn
phòng như rung lên. Thấy thằng bé giật bắn mình, lo lắng bám vào cửa phòng nhìn
mẹ, cô gượng cười, nói: “Bố không ăn cơm nhà, mẹ làm cá cho Bình Bình ăn nhé,
được không?”
Con trai gật đầu, thì thầm hỏi cô: “Mẹ ơi, bố lại cáu hả mẹ?'
“Không phải đâu.” Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Bố phải làm thêm
giờ, nên không ăn cơm nhà. Lại đây, Bình Bình xem hoạt hình nhé, được
không?”
Đồ điện giá trị nhất trong nhà là chiếc ti vi, cũng là hàng dùng rồi mua ở
chợ đồ cũ, bởi vì Tôn Bình thích xem hoạt hình. Trong điều kiện kinh tế eo hẹp,
cô vẫn luôn cố gắng hết sức đáp ứng nguyện vọng của con trai. Bởi trong những
tháng ngày dằng dặc và vô vọng này, Tôn Bình chính là động lực duy nhất để khiến
cô tiếp tục sống.
Ăn cơm xong, cô mất mấy tiếng đồng hồ mới dọn đẹp được bãi chiến trường mà
Tôn Chí Quân bày ra. Sau đó cô lại đun nước tắm cho con, rồi ru con ngủ.
Vì quá mệt mỏi nên sau khi con ngủ, cô cũng mơ màng thiếp đi một lúc, chỉ có
một lúc thôi, thế mà cô cũng mơ thấy Nhiếp Vũ Thịnh.
Anh vẫn mặc quần trắng áo phông trắng như trước, sải bước trên lớp lớp hoa
rơi, tiến lại gần mỉm cười với cô.
Nhưng khi cô đưa tay ra toan chạm vào mặt anh, thì cả người anh bỗng nhiên
biến mất, không chút tăm tích. Chỉ còn một mình cô đơn độc đứng đó, chẳng còn gì
cả.
Cô lập tức tỉnh lại, không khóc, chỉ cảm thấy đau lòng.
Đã rất lâu rồi cô không nằm mơ thấy Nhiếp Vũ Thịnh. Anh hẹp hòi đến mức không
chịu xuất hiện ngay cả trong giấc mơ của cô. Kể từ khi rời xa anh đến nay, tổng
cộng cô mới nằm mơ thấy anh ba lần, hôm nay là lần thứ ba.
Hai lần trước là cách đây bảy năm, hồi đó mỗi khi thức dậy cô đều khóc, nước
mắt chảy ướt đẫm gối. Cô hay thức trắng đến khi trời sáng, nhớ lại hết lần này
đến lần khác, nhớ lại hình ảnh trong mơ, nhớ lại con người anh, giọng nói của
anh, dáng đi của anh, ánh mắt anh nhìn cô... tất cả đều y như thật... thế nên cô
không nỡ ngủ tiếp.
Còn hôm nay, cô nhìn lên trần nhà, thẫn thờ nghĩ, chỉ trong mơ anh mới như
ngày xưa.
Bây giờ anh ấy như thế nào nhỉ ?
Lạnh lùng, yên tĩnh, khó gần, thậm chí còn có chút tàn nhẫn.
Cô cũng biết, sự tàn nhẫn này chỉ nhằm vào cô.
Càng nghĩ càng chua chát, cuối cùng cô không chịu nổi, bò dậy nhẹ nhàng lôi
chiếc hộp ra.
Dưới ánh đèn đường rọi vào qua cửa sổ, cô có thể lờ mờ nhìn thấy tấm ảnh,
khóe môi anh nhếch lên, nụ cười tựa như xuyên qua bấy nhiêu năm tháng, chiếu
thẳng vào đáy mắt cô.
Cô đã sắp quên mất anh trông thế nào rồi, cô luôn cố gắng để quên anh, quên
con người anh đi. Cô đóng một chiếc lồng cho trái tim mình rồi đem anh và tất cả
những gì liên quan đến anh khóa chặt vào trong đó, khóa chặt tận đáy lòng, ngay
cả bản thân cũng không cho phép nghĩ đến nữa.
Thế nhưng tối nay cô không kìm nén nổi, có lẽ là