y con chưa về nhà rồi, dù giận bố thì
cũng không cần phải thế chứ?"
Nhiếp Vũ Thịnh chẳng buồn trả lời, luôn tay táy máy di động của mình.
“Con cũng biết đấy, bố bị huyết áp cao, mỡ máu cao, không chừng ngày nào đó
nhắm mắt xuôi tay sẽ chẳng còn được nhìn thấy con nữa.” Ông Nhiếp Đông Viễn có
vẻ rất buồn, “Con thật sự không tha thứ được cho bố ư?"
“Bố đâu có làm việc gì sai, cần gì con phải tha thứ.”
Nhiếp Đông Viễn cười: “Ương bướng!”
Ở ngoài có tiếng gõ cửa khe khẽ của nhân viên phục vụ, hai bố con không nói
thêm nữa, hết món này đến món khác được bưng lên, dưới ánh đèn ấm áp, màu sắc,
hương thơm và mùi vị của món ăn đều đầy đủ cả.
“Con thử cái này xem.” Ông Nhiếp Đông Viễn nói, “Chẳng phải con vẫn thích ăn
món thịt viên ‘Đầu sư tử’, còn chê đầu bếp ở nhà nấu ra toàn là mấy cục thịt to
đùng đó sao? Nghe nói đầu bếp ở đây là người Tô Châu, nên hôm nay bố mới bảo con
đến đây, nếm thử xem tay nghề của anh ta thế nào.” Nhiếp Vũ Thịnh im lặng không
nói gì, nhân viên phục vụ đã bưng cái âu bằng sứ lên từ lâu, mùi vị của món Đầu
sư tử kho tàu rất hấp dẫn, nhưng anh cũng chỉ gắp đưa lên môi rồi đặt xuống bát,
không hề có ý muốn ăn. Chợt anh nghe thấy bố mình nói: “Con cũng phải tìm bạn
gái đi, gần 30 tuổi rồi, suốt ngày cứ cắm đầu vào mổ với xẻ. Đàn ông tuy cần lấy
sự nghiệp làm trọng, nhưng cũng không thể vì thế mà không tìm bạn gái chứ. Cứ
tiếp tục thế này, e rẳng đến ngày bố mất, cũng không được chứng kiến con lập gia
đình.”
“Con không có hứng thú với phụ nữ.” Nhiếp Vũ Thịnh không mảy may động lòng,
“Bố cứ coi như con thích đàn ông là được rồi."
“Vớ vẩn!” Cơn giận mà ông gắng ghìm nén nãy giờ cuối cùng cũng bùng lên, ông
ném chiếc thìa sứ nhỏ xuống đĩa ăn đánh "choang”, “Chẳng qua là vì con Đàm Tĩnh
đó chứ gì? Đã bảy, tám năm rồi mà con vẫn giữ bộ dạng sống dở chết dở ấy à? Sao
tao lại sinh ra đứa con như mày chứ? Mày bị ma làm rồi hả con! Mấy năm nay mày
sống thế nào, tưởng bố không biết ư? Cái con Đàm Tĩnh đó đã chẳng lấy chồng sinh
con từ lâu rồi, mày còn ở đây chung thủy với ai, nó có điểm nào xứng với mày hả?
Nó có điểm nào đáng để mày như vậy hả con?”
“Không liên quan đến cô ta.”
“Không liên quan đến cô ta?” Ông Nhiếp Đông Viễn cười nhạt, “Mày là con bố,
chỉ cần mày cau mày, bố đã biết mày nghĩ gì rồi. Không liên quan đến cô ta, mà
bảy, tám năm nay mày sống như hòa thượng, không thèm nhìn đến đám đàn bà con gái
xung quanh? Không liên quan đến cô ta, mày học khoa Ngoại Tim mạch làm gì? Không
liên quan đến cô ta, mày có dám to mồm là mày không có hứng thú với phụ nữ? Bố
thấy mày bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi, bố thật sự muốn biết cái con họ Đàm ấy có
điểm nào đáng để mày mê nó đến thế?”
“Thật sự không liên quan đến cô ta mà.” Nhiếp Vũ Thịnh mệt mỏi, “Bố không cần
phải đoán mò linh tinh, có người h thì tự khắc con sẽ dẫn về cho bố xem.”
Ông Nhiếp Đông Viễn lại cười nhạt: “Câu này bảy, tám năm trước mày đã nói
rồi. Ở nước ngoài mày không gặp được người nào thích hợp, về nước làm trong bệnh
viện, mày cũng không gặp người nào thích hợp. Trong tim mày, cả thế giới này chỉ
có Đàm Tĩnh là hợp với mày nhất. Tiếc rằng bây giờ nó đã đi lấy chồng, không
chừng con nó được mấy tuổi rồi cũng nên.”
Thấy Nhiếp Vũ Thịnh từ từ siết chặt nắm đấm lại, ông Nhiếp Đông Viễn liếc xéo
anh: “Sao? Lại nói đúng chỗ của anh rồi chứ gì?”
Nhiếp Vũ Thịnh tức giận nhắm nghiền hai mắt không nói năng gì.
“Anh bỏ ý định ấy đi.” Ống Nhiếp Viễn nói: “Trên đời này phụ nữ tốt còn nhiều
lắm, mở to mắt ra mà tìm lấy một người, bất cứ ai cũng tốt hơn cô ta gấp trăm
lần.”
“Con ăn no rồi.” Nhiếp Vũ Thịnh quẳng khăn ăn lên bàn, “Con phải về bệnh viện
trực đêm.”
Lái xe đến tận vành đai bốn, anh mới phát hiện ra mình chưa đóng cửa kính,
gió từ bên ngoài ào ào thổi vào trong xe, khiến má anh nóng ran lên. Anh đạp
chân ga, thật ra xe anh có chức năng duy trì tốc độ tự động cruise control,
nhưng lúc này anh không được minh mẫn, đầu óc anh chỉ còn là một mảng trống
không.
Đã rất nhiều lần, rất nhiều lần, anh từng nghĩ, nếu như anh sơ sẩy, liệu có
thế nào lao sang làn xe ngược chiều, rồi bị đâm tan xương nát thịt không.
Thế nhưng cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì cả. Thời gian ở nước ngoài,
anh có thể dùng bài vở để làm tê liệt bản thân, một lúc học hẳn hai bằng tiến
sĩ, bao nhiêu thí nghiệm làm không hết, bao nhiêu bài luận viết không xuể; trở
về nước, anh có thể lao mình vào công việc để quên đi tất cả, những cuộc phẫu
thuật liên tiếp mãi không hết, những buổi hội chẩn mãi không xong. Ấy vậy mà,
chính giây phút gặp lại Đàm Tĩnh, tất cả lại quay về, nhanh như một cơn sóng
thần. Cách xa như thế mà chỉ thoáng nhìn anh cũng nhận ra đó là Đàm Tĩnh. Cô mặc
đồng phục của cửa hàng bánh ga tô cúi đầu mải miết làm việc. Cuộc sống đã tôi
luyện cô thành một con người khác, thế nhưng anh vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn
đầu tiên, đó là Đàm Tĩnh của anh.
Đúng là ma xui quỷ khiến thế nào, anh mới bước vào trong, lúc đó anh giống
như đang đứng trên mây vậy, cứ chăm chăm nhìn cô mỗi lúc một gần hơn, gần hơn