Bình tới nhà chú ở mấy ngày được không? Chú Nhiếp dạo này rất bận,
toàn phải đi vắng thôi, Bình Bình và mẹ trông nhà giúp chú, không để kẻ trộm vào
nhà nhé?”
“Được ạ.” Tôn Bình đồng ý ngay, lại quay đầu nhìn Đàm Tĩnh, “Mẹ, được không
ạ?”
Đàm Tĩnh chưa kịp đáp, Nhiếp Vũ Thịnh đã nói: “Em yên tâm, dạo này anh đang
bận, ngày nào cũng ngủ ở văn phòng. Em đem thằng bé đến đi, ở đó có người giúp
việc lo chợ búa cơm nước chu tất. Nếu một mình em trông nom thằng bé, không lẽ
định mang cả nó đi chợ sao?”
Đàm Tĩnh nghe câu đầu tiên của anh, cũng muốn giải thích cô không có ý đó,
nhưng nghe tới hai câu sau liền im luôn. Nhiếp Vũ Thịnh vốn định sắp xếp cho cô
và Tôn Bình ở trong căn hộ của anh, nhưng lại nghĩ nhà anh không lớn, còn có
người giúp việc hàng ngày ra ra vào vào, càng trở nên chật chội, nên anh thay
đổi chủ kiến, bảo tài xế đưa về biệt thự nhà họ Nhiếp.
Đàm Tĩnh chưa từng tới đây, nhưng Tôn Bình lại rất hào hứng, vừa xuống xe
liền hoan hô ầm ĩ: “Nhà ông! Đây là nhà của ông! Ông có ở nhà không ạ?”
Nhiếp Vũ Thịnh không nhịn được, hỏi: “Sao cháu biết?”
“Ông cho cháu xem ảnh! Còn hỏi cháu ở phòng nào! Ông nói trên lầu có bốn
phòng, cháu có thể chọn một phòng!”
Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ bố còn làm chuyện như vậy, anh đoán chắc điều này
nằm trong sắp xếp của ông, ông muốn đ thằng bé về nhà. Có điều bây giờ bố anh
đang cô đơn nằm trong phòng Chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện Hồng Kông, còn anh
phải ở đây vắt óc đối phóc với đống việc ở công ty, nghĩ tới đó, anh lại thấy
đau lòng. Nghe nói là nhà của Nhiếp Đông Viễn, Đàm Tĩnh có phần sợ hãi, nhưng
Nhiếp Vũ Thịnh đã ôm Tôn Bình bước vào, tài xế còn xách một đống đồ đứng sau
lưng cô, cô do dự một lát, thấy mình chỉ tạm thời ở đây mấy ngày, hơn nữa tài xế
vẫn đứng đó, vẻ như đang đợi cô đi trước, cô cũng ngại ngùng, đành rảo bước vào
nhà luôn.
Nhiếp Vũ Thịnh chẳng có thời gian sắp xếp cho hai mẹ con cô, vừa bước vào
nhà, anh liền gọi giúp việc đến dặn dò mấy câu rồi lại vội vội vàng vàng quay về
công ty. May mà, người chuyên lo việc cơm nước là cô Tần trước kia từng được
Nhiếp Đông Viễn sai mang cơm tới bệnh viện, nên đã quen với Tôn Bình từ trước,
hiểu tính tình thằng bé. Trước tiên bà dẫn nó đi rửa tay, rồi gọt hoa quả cho nó
ăn, sau đó lại bế nó ra hồ nước ở vườn sau cho cá ăn, chỉ một lát đã khiến Tôn
Bình vô cùng hào hứng. Một người làm khác là cô Lý lại đang giúp Đàm Tĩnh thu
dọn căn phòng cho Tôn Bình ở tầng trên, Nhiếp Vũ Thịnh là người chu đáo, ban nãy
khi ở Trung tâm mua sắm, anh đi mua chăn bông và ga trải giường lông vũ dành
riêng cho chiếc giường nhỏ của Tôn Bình. Cô Lý nói: “Thứ này phải giặt sạch thì
mới cho trẻ em dùng được, dù là đồ mới tinh chăng nữa, nhưng mở ra rồi mà không
giặt, e rằng không được sạch sẽ. Tiểu Nhiếp là đàn ông, tuy rất chu đáo nhưng
cũng không thể nghĩ đến những điều này.” Nói rồi, bà liền đem vỏ chăn đi giặt,
nói chỉ cần giặt xong sấy khô là tối nay có thể dùng ngay được. Cửa sổ phòng này
trông thẳng ra sân sau, nghe được cả tiếng Tôn Bình ríu ran với cô Tần dưới gốc
cây, không biết có trò gì vui mà Tôn Bình bật cười khanh khách, dù bị hoa lá che
khuất, nhưng cũng có thể tưởng tượng được gương mặt hồn nhiên trong sáng của Tôn
Bình. Cô Lý không kìm được than: “Nhà có thêm đứa nhỏ mới giống một gia đình.
Trước đây ông Nhiếp lúc nào cũng lủi thủi một mình, Tiểu Nhiếp cũng rất hiếm khi
về, cả nhà luôn vắng vẻ, lạnh lẽo.”
Đàm Tĩnh lúc này mới hỏi: “Ông Nhiếp… sao rồi ạ?”
Cô Lý đã xem Đàm Tĩnh như nữ chủ nhân tương lai từ lâu nên không dám nói bừa
trước mặt cô, chỉ đáp: “Báo chí viết kinh lắm, nhưng Tiểu Nhiếp không thấy nói
gì. Chúng tôi cũng không biết rõ, chỉ nghe nói ông Nhiếp đã nhập viện, bệnh tình
có vẻ rất nghiêm trọng.”
Đàm Tĩnh cũng không muốn hỏi nhiều, chuyện đến nước này, cô thấy mình đã hoàn
toàn đi ngược lại dự định ban đầu. Nhưng Bình Bình không có tội, mỗi khi nhìn
thấy ánh mắt con, cô lại cảm thấy day dứt. Từ trước đến nay, Bình Bình ở với cô
đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực, cô chẳng thể cho còn được thứ gì, còn Nhiếp
Vũ Thịnh - rốt cuộc là cô nợ anh hay là anh nợ cô… cô cũng không sao nghĩ tiế
được nữa.
Sau khi trở lại công ty Nhiếp Vũ Thịnh không hề đề cập tới chuyện thế chấp cổ
phần với Phác Ngọc Thành mà chỉ thông báo cho ông ta rằng mình vừa đến Tập đoàn
Khánh Sinh, đối phương đã đồng ý xem xét cho vay. Nhưng Phác Ngọc Thành lại chủ
động hỏi: “Khoản tiền này không nhỏ, bên Khánh Sinh muốn chúng ta thế chấp bằng
cái gì?”
Nhiếp Vũ Thịnh quyết định nói thẳng: “Khánh Sinh mởi chỉ đồng ý xem xét thôi,
cho nên lúc đó cháu đã hứa với họ, sẽ lấy cổ phần để thế chấp.”
Phác Ngọc Thành trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu Nhiếp, cậu nên thương lượng
chuyện này với chúng tôi trước mới phải.”
Nhiếp Vũ Thịnh cố nín nhịn, cuối cùng cũng nhếch được mép lên, miễn cưỡng nặn
ra một nụ cười: “Thế Ban lãnh đạo có ý kiến gì?”
Phác Ngọc Thành lấp lửng: “Bây giờ Khánh Sinh vẫn chưa đồng ý, chỉ nói là xem
xét, chờ họ quyết định xong rồi tính.”
Đợi Phác Ngọc Thành ra khỏi p
