ng gần gũi. Hân Duyệt lại không như vậy, ngoan ngoãn
vâng lời, được mẹ cô rất mực yêu thương.
Cuối cùng cũng được đoàn tụ với em gái, khoảng thời
gian đó là vui nhất trong cuộc đời Hân Nhan. Từ trước đến nay, cảm giác gia
đình đối với Hân Nhan mà nói rất là mơ hồ, cô chưa từng cảm nhận được tình yêu
thương của ba lẫn mẹ, chỉ có Hân Duyệt là ngọn đèn duy nhất trong ngôi nhà đó,
làm cho tính cách lầm lì của cô cũng bắt đầu trở nên hoà đồng hơn. Cô và em gái
cùng sống chung, cùng đến trường, cùng về nhà chung, như hình với bóng vậy.
Về sau, do học trường đại học khác nhau nên hai người
mới bắt đầu xa cách, nhưng vẫn không ảnh hưởng gì nhiều đến sự khắng khít của
hai chị em. Hai chị em thường hay gặp nhau vào cuối tuần, đi dạo và tâm sự với
nhau. Hân Duyệt quen được một người bạn trai ở đại học, trước khi hai người
chính thức hẹn hò thì Hân Nhan thường
hay bày kế giúp em gái mình làm quen với người đó, lúc cãi nhau thì Hân Nhan
giúp hai người giảng hòa, lúc chia tay cũng chính Hân Nhan an ủi em gái.
Hân Nhan cứ tưởng rằng, Hân Duyệt là người thân mà cô
yêu thương nhất và gần gũi nhất suốt cuộc đời, ngay còn trong bụng mẹ, họ đã ở
bên nhau, cho dù ba mẹ li dị, lòng đều hướng về nhau, có lẽ không thứ gì trên
đời có thể chia rẽ mối quan hệ của hai chị em.
Ít nhất là cho đến khi Hân Duyệt quen với Cẩn Niên.
An Thành đã đưa Hân Nhan về đến dưới nhà cô, cô híp
mắt, giống như đã ngủ say.
Mệt mỏi cả về mặt tinh thần lẫn thể xác có thể hình
dung được trạng thái lúc này của cô.
Không biết cô từ nhỏ đến lớn đã trải qua bao nhiêu
chuyện, mới có thể luyện được bộ dạng kiên cường như hiện nay. Kể về những
chuyện ngày trước với giọng điệu bình thản, kể cả ánh mắt cũng không hề gợn
sóng mơn man, như một li nước trắng vậy, không mùi vị không màu sắc. Song, trái
tim của cô mong manh dễ vỡ vô cùng, vì tất cả những cảm xúc đáng lẽ phải được
thể hiện ra bên ngoài cô đều giấu tận sâu trong đáy lòng, bởi thế nên chỉ cần
chạm nhẹ vào trái tim cô thì nó sẽ vỡ nát đau đến tê tái.
Hân Nhan mở mắt ra, thấy An Thành đang nhìn cô không
chớp mắt.
Không thể tại sao, cô nhắm mắt lại liền.
Tim đập thình thịch.
Trong ánh mắt anh, chứa đựng quá nhiều thứ, cô sợ mình
không thể chịu nổi.
An Thành cười khẽ bên tai cô, nhéo nhẹ má cô và nói:
“Em mà còn giả vờ ngủ nữa là anh hôn em thật đấy!”
Hân Nhan lập tức mở to mắt ra, nhìn trừng trừng:
“Anh…”
Chưa kịp nói xong, An Thành đã vội ôm chầm lấy người
cô.
Anh hôn rồi lại hôn, thưởng thức vị cà phê của
tiramisu còn vương lại trong miệng cô, vị đăng đắng, giờ thì anh đã nhận ra,
tiramisu và cà phê quả thực không nên dùng chung.
Đêm giao thừa năm nay, Hân Nhan một mình lẻ loi theo
cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Ngày Tết vốn là dịp gia đình sum vầy, tuy nhiên, cô và
An Thành vẫn chưa là một gia đình theo đúng nghĩa của nó, nên anh thì ăn cơm
tất niên cùng với gia đình, còn cô một mình đón giao thừa ở nhà. Tuy cô biết lẽ
đương nhiên là như vậy, nhưng trông thấy bầu không khí náo nhiệt bên ngoài và
so với bầu không khí buồn bã, ảm đạm của căn phòng trọ, cô vẫn thấy tiu nghỉu,
buồn man mác.
Buổi sáng Hân Nhan đi siêu thị mua thức ăn chuẩn bị
cho buổi cơm tất niên.
Lúc cầm bịch đồ đứng trước cửa nhà, cô nhận được điện
thoại từ An Thành: “Em thức sớm vậy?”
Hân Nhan một tay bận tìm chìa khóa, không chú tâm trả
lời lắm: “Thì tết mà, một năm có một lần thôi!
Hân Nhan bước vô cửa, nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa
vọng ra từ điện thoại mới hỏi: “Bên anh đông vui nhỉ?”
An Thành sắp phát điên lên với hai đứa cháu, anh mất
kiên nhẫn la chúng một tiếng, kết quả là không có tác dụng gì cả. Anh bực mình,
đi lên sân thượng thấy yên tĩnh hơn, mới nói: “Vui thì cũng vui thật, nhưng cứ
thấy thiếu thiếu gì đó.”
Hân Nhan cười nói: “Đại thiếu gia, nhà anh mà còn
thiếu gì nữa đây!”
“Em!”
Cô ngẩn người.
Nghe thấy tiếng An Thành từ đầu dây bên kia thở nhẹ,
nói chậm rãi: “Hân Nhan, Tết năm sau anh sẽ dẫn em về nhà. Năm nay đành phải
vậy, vì ba mẹ anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lí. Để em ăn cơm tất niên một mình như
vậy, anh cảm thấy có lỗi với em.”
Cô rơm rớm nước mắt, như sắp oà khóc.
Dẫu thế, cô vẫn tỏ vẻ không có gì, cười trả lời: “Xin
lỗi gì chứ, đừng nói như em là người tình bí mật của anh vậy. Hơn nữa còn nhiều
dịp lễ mà, anh cứ bù lại vào ngày Valentine là được chứ gì.”
Hai người trò chuyện với nhau một lúc rồi mới cúp điện
thoại.
Trong lòng không còn trống trải như lúc nãy nữa.
Cô lấy rau ra rửa, bỗng nhớ là vào dịp Tết như vậy nên
gọi điện thoại cho mẹ.
Cầm điên thoại trong tay, chần chừ một hồi lâu, cô
nhấn nút gọi. Nghe tiếng tít tít mà cô nắm chặt điện thoại trong tay như nắm
quả bom nổ chậm vậy, không biết sẽ phải nói gì.
Như mới trải qua cả một thế kỉ dài dằng dặc, rốt cục
tiếng của mẹ cô phát ra từ điện thoại: “Alo.”
Hân Nhan hít một hơi dài, nói rất nhỏ: “Mẹ, là con Hân
Nhan, năm mới vui…”
Chữ “vui vẻ” còn chưa nói xong, đầu dây bên kia đã vội
cúp, chỉ còn tín hiệu tít tít tít vang lên từng hồi…
Hân Nhan bất động giữ nguyên tư thế ngh
