Pair of Vintage Old School Fru
Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323541

Bình chọn: 7.00/10/354 lượt.

g một trò chơi vậy, tất

cả mọi người lạc lối trong thế giới đó, cho đến khi đánh mất bản thân mình.

Cô tin lời anh ta. Dù sao trước giờ cũng thường bị

nhiều người hiểu lầm cô là Hân Duyệt.

Cô dần dần nguôi giận, điềm đạm nói, “Bỏ đi, xem như

không có chuyện gì xảy ra.”

Ngày hôm sau, anh ta rời khỏi Hong Kong trở về thành

phố B.

Ba hôm sau, cô cũng phỏng vấn xong chuẩn bị trở về

thành phố B. Không ngờ trước khi lên máy bay lại nhận được điện thoại của Hân

Duyệt.

“Chị, chị bay về lúc mấy giờ vậy?” Bất ngờ hơn nữa,

giọng điệu của em cô nghe rất thoải mái.

Hân Duyệt đã rất lâu không nói chuyện với cô như vậy,

cô vui lắm, ngớ người một hồi mới nói tiếp, “Khoảng 4 giờ chiều.”

“Vậy em lái xe đến sân bay đón chị.”

“Được.”

Hân Nhan gác máy, trong lòng sung sướng.

Cô tưởng rằng Cẩn Niên đã giải thích rõ ràng với em

gái, tình cảm hai người sẽ lại khắng khít như trước.

Máy bay đáp xuống, cô ngồi trong xe của Hân Duyệt, xe

đang chạy trên đường cao tốc.

Hân Duyệt hỏi cô, “Hong Kong chơi có vui không?”

Cô cười, nói, “Đồ trang điểm của Hong kong rẻ thật

đấy, chị có mua về cho em một ít.”

Hân Duyệt lại cười, cười một cách kì lạ, “Em hỏi chị

và Cẩn Niên sao rồi?”

Cô sửng sốt, mặt trắng bệt.

Hân Duyệt tiếp tục cười bí hiểm, “Có người nói nhìn

thấy em ở Hong Kong, em còn cảm thấy kì lạ, em nói em đâu có đi Hong Kong. Thế

mà anh ta lại nói, không thể nào, Cẩn Niên còn ôm một người giống hệt như em,

chẳng lẽ người anh gặp là ma sao. Thế là em đã hiểu, người đó chính là chị đúng

không, chị của em?”

Hân Nhan vội giải thích, “Không phải như em nghĩ đâu,

Hân Duyệt, là hiểu lầm…”

Thế nhưng Hân Duyệt lại cười lạnh, “Hiểu lầm sao? Đúng

thế, một sự hiểu lầm nghiêm trọng, chắc Cẩn Niên đã nói với chị rồi nhỉ!”

Cô không hiểu, “Nói cái gì?”

Nụ cười trên môi Hân Duyệt càng lạnh lùng hơn, “Anh ta

không nói gì cả sao? Tôi còn tưởng rằng lần này từ Hong kong trở về anh ta kiên

quyết chia tay với tôi, là vì đã nói rõ mọi chuyện với chị rồi chứ. Đã vậy, thì

để tôi nói chị biết. Người mà Cẩn Niên yêu từ cái nhìn đầu tiên là chị chứ

không phải là tôi, nhưng anh ta tưởng tôi là chị, anh ta đã yêu nhầm người. Sau

đó, anh ta phát hiện ra nhưng lại không chia tay, mà lại mượn danh nghĩa của

tôi để tiếp cận chị, lần trước anh ta dẫn chị đi thành phố S và lần này gặp ở

Hong Kong đều không phải là ngẫu nhiên mà là do anh ta sắp đặt trước. Sao, nghe

xong chị vui lắm phải không?”

Nghe xong, cô kinh hoàng chết điếng người.

Rốt cuộc cô cũng hiểu, tại sao khi phát hiện cô

thay thế em gái đi thành phố S, em gái cô lại nổi giận như vậy.

Lần đầu tiên cô nhận rõ Kha Cẩn Niên lại là con

người đáng sợ.

Hân Nhan cứ tưởng rằng, Cẩn Niên tiếp cận cô là

vì cô là chị gái của Hân Duyệt, không ngờ anh ta lại có ý đồ khác.

Bụng dạ con người đó phải thâm sâu đến dường nào

đây. Có thể che giấu cảm xúc tinh vi đến độ không để lộ một dấu vết nào.

Cô không biết nên nói gì, “Chị…..không biết….”

Hân Duyệt bỗng chốc hoàn toàn suy sụp, quát vào

mặt cô, “Chị nghĩ một câu không biết là xong chuyện sao? Tại sao tôi phải giống

hệt chị, anh ta yêu nhầm là lỗi tại tôi hay sao? Tại sao anh ta lại chọn lúc

tôi không thể nào thiếu anh ta, thì anh ta lại nói với tôi rằng anh ta chỉ yêu

có mình chị ? Tôi hận chị, Lục Hân Nhan, chị là người chị thân nhất của tôi,

nhưng cũng chính chị khiến tôi trở thành người không ra người như thế này!”

Nói câu này xong, chiếc xe mất tay lái được nữa,

lệch hướng, bị xe phía sau đâm phải rồi lại đụng vào hàng rào bảo vệ bên đường.

Tai nạn xảy ra chỉ trong tích tắc.

Nhưng ác mộng sau đó thì lại ồ ạt, triềm miên

dai dẳng không dứt.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, kéo Hân Nhan trở

về từ hồi ức.

Đôi má cảm giác mát lạnh, cô giơ tay sờ mặt,

không thấy nước mắt đâu cả, chỉ còn vệt nước vương lại mà thôi.

Cô đứng dậy mở cửa, thấy An Thành đứng đó, nét

mặt không vui, “Sao giờ em mới mở cửa?”

Cô nhoẻn miệng cười, “Sao anh lại đến đây?”

Anh quan sát cô một hồi, vào nhà rồi nói, “Anh

không yên tâm để em ở nhà một mình, nên qua đây xem sao.” Nhìn thấy đồ ăn trên

bàn đã nguội lạnh, anh hỏi, “Em ăn cơm tất niên rồi sao?”

“Ừ, một mình em, ăn đạm bạc thôi.”

Nói xong Hân Nhan đã hối hận. Trên bàn để hai cái chén

và 2 đôi đũa, khác nào dối mình dối người chứ.

May là An Thành không có chú ý đến, nắm lấy tay cô,

“Mặc áo khoác vào đi, theo anh ra ngoài.”

Cô ngờ vực, “Đi đâu?”

Anh không nói, tự đi lấy áo khoác và khăn choàng treo

trên giá móc, để vào tay cô.

Cô tỏ vẻ hiểu rồi, “Anh định lừa em qua nhà anh chứ

gì, anh đừng hòng…”

Chưa dứt lời, đã bị anh lôi ra ngoài.

Tuy trong mắt Hân Nhan, An Thành là một người bị

bệnh thần kinh, ấy vậy mà đến cả đêm giao thừa mà còn phát bệnh nữa, đúng thật

chỉ có mình anh thôi.

Đứng bên bờ sông, cô ôm chặt lấy hai cánh tay và không

ngừng hít nước mũi. Gió bên sông rất lớn, thổi tóc cô bay tán loạn.

Cô quay qua hỏi cái người trí thức đang chống tay hút thuốc

trên lan can, “Mới đầu năm đầu tháng mà anh dẫn em đến đây làm gì thế?”

Người bên sông không nhiề