n Nhan trông thấy hai anh chàng điển trai bước
vào nhà thì ngạc nhiên lắm, “Nhan Nhan, hai vị này là…”
Hân Nhan giới thiệu, “Thím, đây là An Thành, bạn
con ở thành phố S, còn người này là Cao Tuấn, bạn của An Thành.”
An Thành vội chào hỏi, “Chào thím, con là An
Thành.”
Thím nhìn anh một lượt, rồi cười nói, như biết
tỏng mọi chuyện, “Bạn thôi sao? Nhan Nhan, thím đoán đây là bạn trai con, đúng
không?”
Hân Nhan lắc đầu, “Không phải, chỉ là bạn bình
thường thôi.”
Câu nói đơn giản đơn này của cô khiến An Thành
hơi giận. Phải thừa nhận là anh nói chia tay trong lúc nóng giận thật, nhưng
anh đã hối hận rồi, anh muốn giả ngây, làm như chưa bao giờ nói ra những câu đó
vậy. Ai ngờ đâu cô lại thản nhiên phủ nhận trước mặt người lớn, làm anh không
vui chút nào.
An Thành thản nhiên choàng vai cô, nở nụ cười mê
hoặc lòng người, “Thím cũng nhìn ra rồi, em còn giấu giếm làm gì nữa?” Lại xoay
qua dõng dạc nói với thím Hân Nhan, “Thật ra con với Hân Nhan đã yêu được một
thời gian rồi, chỉ là cô ấy mắc cỡ, nên không dám thừa nhận thôi.”
Hân Nhan hất tay anh ra, cười như không cười,
“Em mắc cỡ gì chứ? Chúng ta chẳng phải chia tay rồi sao, tự anh đề nghị mà.”
Ngay cả lúc này, cô còn không quên chống đối anh
nữa chứ.
An Thành nhìn thím và Hân Nhan, kéo nhẹ tay áo
cô, hạ giọng, “Này, chuyện này nói sau không được sao? Em phải chừa mặt mũi cho
anh chứ.”
Cô quay đầu đi, phớt lờ anh.
Thím trông cặp đôi đang giận dỗi thì đã hiểu cả
rồi, cười, “Được rồi, Nhan Nhan có bạn trai rồi thì ông nội cũng yên tâm mà
nhắm mắt.” Đang nói bỗng nước mắt lại trào dâng.
Ông nội vừa mất 2 ngày, Hân Nhan cũng khó kiềm
đau buồn, mắt đỏ hoe.
Ai ngờ An Thành đứng kế bên nghiêm chỉnh hô to,
“Thím yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt Hân Nhan, không để cô ấy phải chịu
khổ.”
Hân Nhan chưa từng thấy anh nói chuyện nghiêm
túc như thế bao giờ cả.
Kể cả Cao Tuấn đứng kế bên cũng không chịu nổi
phải giả vờ ho để nhịn cười.
Cuối cùng Hân Nhan không nhịn được cười, “Anh ở
đâu học được mấy câu này thế?”
An Thành thấy xấu hổ, “Thì trên tivi, chẳng phải
gặp gia đình của bạn gái thì phải nói vậy sao?”
Hân Nhan cười khẽ, “Vậy mai mốt tốt nhất anh
đừng có bắt chước theo phim truyền hình nữa, chẳng giống anh tí nào, nghe xong
em thấy muốn ói.”
Nói xong, cô chạy qua chỗ thím phụ làm cơm,
không ngó ngàng anh nữa.
Khó lắm anh mới nói ra mất câu xúc động đến vậy,
vậy mà cô nói là mắc ói?!
An Thành giận nghiến răng.
Cao Tuấn đến bên cạnh vỗ vai anh, tỏ vẻ tội
nghiệp anh.
An Thành và Cao Tuấn phải ở lại nhà Hân Nhan một
đêm.
Hân Nhan trải mền xong cho hai người, rồi nói,
“Hai người ngủ giường này đi. Biết chắc hai người ngủ không quen, nhưng giường
này ấm lắm, hai vị thiếu gia ráng chịu đựng.”
An Thành hừ nhẹ, “Tụi anh sao cũng được cả.”
Cao Tuấn cũng rất khách sáo, “Làm phiền cô rồi.”
An Thành hỏi ngược lại cô, “Thế em ngủ ở đâu?”
“Phòng kế bên còn giường.”
An Thành nhíumày, “Kế bên rất lạnh, sao mà ngủ
được chứ?” Anh suy nghĩ một hồi, nói chắc như đinh đóng cột, “Em ngủ với anh ở
đây, để Cao Tuấn ngủ trong xe, em khỏi phải lo cho cậu ta.”
Cao Tuấn cười khổ, “Được lắm, hôm nay tôi cũng đã hiểu
cái gì gọi là ‘trọng sắc khinh bạn’”
Hân Nhan cảm thấy An Thành thật vô lý, “Anh Cao
tốt bụng chở anh đến đây mà anh bảo người ta ngủ trong xe hả? Hơn nữa, tại sao
em phải ngủ chung với anh chứ? An Thành, anh mà còn rộn chuyện nữa, thì đi mà
ngủ trong xe đi.”
An Thành thấy đắc tội với cô, bèn vừa nói vừa dỗ
ngọt Hân Nhan, “Anh chỉ sợ em bị cảm lạnh thôi. Anh đau lòng thay em, vậy mà em
chẳng biết cảm kích.”
Hân Nhan hững hờ đáp, “Cám ơn lòng tốt của An
đại công tử, mền em rất dày, không sợ lạnh đâu, mong đại công tử yên tâm mà ngủ
đi.”
Nói xong cô liền rời phòng.
Cao Tuấn thầm nghĩ, quả nhiên trên đời này chỉ
có Lục Hân Nhan mới trị được An Thành thôi.
Sáng hôm sau, Hân Nhan dậy thật sớm, thím đi
chợ, cô ở nhà chuẩn bị bữa sáng.
Lúc đi qua xe Cao Tuấn, cô thấy hình như có người bên
trong. Lại gần xem, thì ra Cao Tuấn đang ngủ ở trong xe.
Cô gõ cửa xe.
Cao Tuấn tỉnh dậy, kiếm mắt kiếng đeo lên, lúc
này mới đẩy cửa xe, bước ra.
Hân Nhan cảm thấy kì lạ, “Anh Cao, sao anh ngủ
trong xe thế?” sau đó cô nhíu mày lại, lên giọng, “Anh ấy đuổi anh ra đây thật
à?”
Cao Tuấn cười gượng, “Không phải đâu, tại tôi
ngủ không quen thôi.”
Giường phương Bắc rất cứng, càng ngủ càng nóng,
hơn nữa mền bông phương Bắc đắp trên mình lại rất nặng, ngủ đến toàn thân ê ẩm,
thế là anh ta quyết định ra xe nằm.
Hân Nhan nghe vậy cũng hơi ngại, “Xin lỗi, anh
Cao, để anh phải chịu khổ rồi.”
“Cô đừng nói thế, gia đình cô đã đón tiếp nồng
hậu lắm rồi, tôi rất cảm kích, chỉ là tôi đã quen ngủ giường của mình, lạ chỗ
ngủ không được thôi.”
“Thế à.”
Hai người cứ đứng thế, cả hai nhất thời im lặng.
Không khí thôn quê trong lành, không hề bị ô
nhiễm. Trước cửa mọc đầy cây bạch dương, giương cao lên bầu trời xanh thăm
thẳm. Đây chính là sự yên bình mà thành phố mãi không có được.
Cao Tuấn nhìn Hân Nhan, “Hân Nhan, tôi gọ
