u, bờ sông bên kia sáng
trưng, như một hòn ngọc lấp lánh vậy.
An Thành quay qua nhìn cô, dựa lưng trên lan can nói,
“Xem pháo bông.”
“Chúng ta đi về được không?” Cô rút mặt vào chiếc khăn
ấm, giọng trầm trầm, “Đến nhà anh cũng được, chỉ cần không phải chịu lạnh ở
đây!”
Mắt anh híp lại, nửa cười nửa như không, “Em có nhớ
ngày đó 3 tháng trước, anh đã nói câu gì với em ở bờ sông này không?”
Ba tháng trước? Cô cố nhớ lại, hình như là có chuyện
như thế thật.
Lúc ấy cứ mấy hôm là anh lại đến quấy rầy cô, khi thì
hẹn cô đi ăn, khi thì hẹn cô đi đâu đó chơi, cô tìm đủ mọi cách trốn tránh anh.
Hậu quả của việc trốn tránh một cách tiêu cực là khiến cho An đại công tử nổi
trận lôi đình. Cuối cùng vào một hôm tan ca, cô bị anh chặn lại, sau đó anh bắt
cóc cô giữa ban ngày ban mặt. Anh cố lôi cô lên xe, còn mắng vào mặt cô, “Anh
chưa thấy cô gái nào khó chịu như em cả!”
Thật ra vào thời điểm đó, bên cạnh anh lúc nào
cũng có nhiều cô vây quanh, không cô này thì cô khác. Có khi Thiếu Phi gọi cô
đi ăn, thường đụng mặt anh, dẫn theo một cô gái đẹp nào đó ngồi đối diện. Nên
cô tưởng rằng anh cũng xem cô cũng như những cô gái đó thôi, nhưng nghĩ cũng
lạ, về mặt nhan sắc, cô cũng không sánh bằng những người đó mà sao anh cứ bám
riết lấy cô không thôi. Sau đó cô đã thông suốt, có lẽ do cô không “hợp tác”
cho lắm nên mới đả kích lòng tự ái của vị đại thiếu gia này, và hình như anh
một khi chưa đạt được mục đích, thì quyết không dừng tay.
Hân Nhan thấy anh khởi động xe, liền hỏi, “Anh dẫn tôi
đi đâu?”
An Thành trả lời, “Đi ăn cơm.”
Cô chậm rãi nói, “Xin lỗi, tôi không có thời gian hầu
anh, cô Lâm gì đó hôm trước đâu rồi? Anh hẹn cô ta đi. Làm ơn cho tôi xuống ở
đầu đường phía trước. Cám ơn.”
Anh ngừng xe thật, thắng gấp, nghe “két”một
tiếng.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn quái vật vậy,
“Em ghen hay là không hiểu thật vậy? Nếu là ghen, anh còn tạm chấp nhận được,
nếu em không hiểu thì quả thật con người em ngốc đến mức không có thuốc chữa.”
Cô cảm thấy anh rất vô lý, “Cái gì mà không hiểu, gì
chứ?”
Anh sờ trán, nói, “Em có đem theo chứng minh
nhân dân không?”
Cô vẫn ngơ ngác, “Anh cần chứng minh của tôi để
làm gì?” sau đó lại tức giận quát lên, “An Thành, tôi không bao giờ ngủ với anh
đâu!”
Anh sửng sờ, sau đó bị cô làm cho tức cười, chịu
không nổi cười to lên, “Đầu óc em sao mà chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi vậy!
Thưa cô Lục, anh bảo em lấy chứng minh ra là để em nhìn rõ ngày sinh nhật em,
chẳng phải là hôm nay sao? Còn chuyện mướn phòng, chúng ta sẽ thảo luận sau.”
Bấy giờ cô mới nhớ, hôm nay là sinh nhật cô.
Không phải cô không hiểu, mà là từ nhỏ tới lớn, cô không có ấn tượng gì mấy đối
với sinh nhật của mình. Ba cô chưa từng tổ chức tiệc cho cô, ông cũng không hề
nhớ. Sau này chuyển đến thành phố B, cô mới làm sinh nhật chung với Hân Duyệt,
nhưng chỉ giống như làm cùng với em gái thôi, Hân Duyệt mới là nhân vật chính.
Chính vì vậy mà cô không có ấn tượng đặc biệt đối với sinh nhật của mình, chỉ
khi em gái cô tính toán sinh nhật sẽ tổ chức như thế nào, thì lúc ấy cô mới ngỡ
ra sinh nhật mình cũng gần đến thôi.
Bây giờ Hân Duyệt mất rồi, cô càng không nghĩ đến sinh
nhật.
Vì vậy, cô trả lời lạnh nhạt, “Tôi không cần anh
mừng sinh nhật với tôi.” Dứt lời, cảm thấy nói vậy hơi quá đáng với người thực
lòng quan tâm cô, nên cô nói thêm một câu, “Tôi không thích sinh nhật.”
Sau đó cô mở cửa xuống xe, thì đã thấy xe đang
đậu ngoài bờ sông.
Nghĩ đến Hân Duyệt, tâm trạng cô sa sút, cô bước
đến bờ sông cho thoáng.
Ở bờ sông có rất nhiều người, đứng bên sông cười nói
chụp hình, trông rất vui vẻ. Còn cô thì đứng ở trong góc, rất nhiều người hỏi
cô, “Cô có cần chụp hình không?”, cô lắc đầu, không muốn nói một câu nào.
Không biết đứng bao lâu, đột nhiên có người nắm
tay cô.
Cô quay đầu, đó là An Thành đang thở gấp gáp.
Không biết tại gió bên bờ sông mạnh quá hay tại
anh mệt, An Thành không còn bộ dạng chỉnh tề nữa, tóc anh hơi rối.
Trông thấy cô, vẻ mặt anh chẳng biết là vui hay
giận dữ, một tay kéo cô vào lòng, “Tìm được em rồi.”
Hai người đã biết nhau 2 tháng, lần đầu tiên hai cả
hai người đứng sát gần nhau thế.
Cô không có kháng cự, mặc cho anh ôm lấy cô.
Một hồi rất lâu, lâu đến nỗi cô ngỡ rằng thời gian bắt
đầu trôi ngược lại, anh mới buông cô ra.
Anh nói, “Hân Nhan, em cứ như con rùa chui rút vào mai
vậy, coi chừng một ngày nào đó em sẽ đánh mất bản thân!”
Câu nói mà AnThành nhắc tới chắc là câu này.
Thế là Hân Nhan cười cười, giả ngây, “Anh nói rất
nhiều, sao em nhớ là câu nào?”
“Vậy sao?” An Thành cười cười, nhưng nụ cười không có
cảm xúc.
Cô cảm thấy anh đêm nay là lạ, bèn đến bên anh, kéo
tay áo anh, “Ở đây lạnh quá, hay là mình về đi.”
“Là rất lạnh.” anh cười và dập tắt điếu thuốc nhìn cô
chằm chằm, “Lúc nãy ở dưới nhà em, anh bắt gặp Kha Cẩn Niên.”
Tay cô giơ lên khoảng không bỗng khựng lại.
Anh thở dài, đặt tay cô vào lòng, sưởi ấm cho cô,
“Thật ra anh hi vọng, giá mà em có thể thẳng thắn với anh về một số chuyện, anh
sẽ không