i cô
như thế có được không?”
Hân Nhan cười, “Tất nhiên là được.”
Cao Tuấn cười nói, “Nếu không phải bởi vì cô,
tôi thật sự sẽ không thấy được một An Thành như thế này.”
Cô nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu, “Như thế
nào?”
“Trước khi biết cô, mỗi lần cậu ta gọi điện
thoại cho tôi thì rất ít khi nói về phụ nữ, ngẫu nhiên nói tới thì cùng lắm
phàn nàn nào là thiên kim nhà ai lại bám lấy cậu ta không buông, hay là mới
tuyển được thư ký dáng rất bốc lửa, đại loại như vậy.”
Hân Nhan khẽ cười, “Đó mới là tác phong của anh
ấy.”
“Thế nhưng những lúc sau này gọi tới, chủ đề đã thay
đổi hoàn toàn, chỉ luôn xoay quanh một cô gái. Nhưng cái người kia thì cứ úp úp
mở mở, không chịu nói thẳng, luôn quanh co lòng vòng. Hôm nay thì hỏi tôi có
bao giờ gặp được một cô gái mà tôi chỉ muốn bóp chết cô ta hay không, hôm sau
lại hỏi tôi làm sao để hẹn một cô gái mà không bị cô ấy từ chối. Tôi khi đó còn
cảm thấy buồn cười, cậu ta phong lưu khắp chốn, cần gì tôi phải dạy chứ. Tôi
còn hỏi ngược lại cậu ta rằng sao hỏi tới hỏi lui đều cùng một cô gái thế, thì
cậu ta sẽ cúp máy ngay lập tức. Cô biết tại sao không, chính bởi vì cậu ta
không muốn nói. Mãi cho đến một ngày, cậu ta uống say mèm, sau đó gọi cho tôi,
một mực gọi tên của cô, lúc đó tôi mới biết được thì ra cậu ấy thật sự rơi vào
lưới tình rồi.”
Hân Nhan không
lên tiếng.
Cao Tuấn lại nói, “Hân Nhan, tuy con người An Thành dù
cho là khen thì cũng nói rất khó nghe, có thể cô cho rằng cậu ta không thật
lòng, nhưng bao nhiêu năm trời, người con gái duy nhất khiến cậu ta không nỡ bỏ
thì chỉ có mình cô mà thôi. Là bạn thân cậu ta, tôi rất mong hai người sẽ có
hạnh phúc bên nhau.”
Hân Nhan nghĩ đến đêm giao thừa, bên bờ sông, câu nói
cuối cùng của An Thành:
“Hân Nhan, nếu trong tim em không có anh, thôi thì đừng ở bên anh nữa, chúng ta
chia tay đi.”
Thế là cô cười gượng gạo, “Có lẽ tôi không thích hợp
với anh ấy.”
“Tôi chỉ nói đến đây thôi, chuyện còn lại là của
hai người. Tôi còn phải về thành phố B công tác, phải về trước đây.” Cao Tuấn
mở cửa xe, ngồi vào trong.
“Thế còn An Thành thì sao?”
Cao Tuấn cười hững hờ, “Cô cứ để tên đó tự nghĩ cách
đi, hành hạ tôi cả một ngày rồi, tôi cũng xem như quá tình nghĩa rồi còn gì.”
Mặt khác anh ta lại cười thầm trong lòng, An Thành, tôi
đã tạo cơ hội tốt cho cậu rồi, để xem lần này cậu trả ơn tôi như thế nào!
Chuẩn bị cơm sáng xong, Hân Nhan vào phòng gọi An
Thành dậy, thấy anh đang ngủ, chẳng có gì là không thoải mái hay khó chịu cả,
nói như người phương Bắc thì gọi là dễ nuôi.
Ngồi bên giường, cô ngắm gương mặt anh một cách chăm
chú, tự dưng cảm thấy gương mặt anh rất hài hòa, cũng không phải là dạng đẹp
thư sinh như Thiếu Phi, hoặc là nho nhã như Cao Tuấn. Chỉ là những đường nét
khuôn mặt đơn giản mà cương nghị, cực kỳ đẹp mắt.
Cô thôi không ngắm nữa, lây nhẹ người anh, “An Thành,
dậy đi.”
Anh động đậy nhưng không mở mắt, nắm lấy tay cô.
“An Thành.” Cô gọi thêm tiếng nữa.
Anh chịu mở mắt, nhưng vẫn chưa chịu buông tay. Từ
trước đến nay, bàn tay cô luôn lạnh ngắt còn tay anh thì ấm áp, thế nhưng khi
nắm tay thì không có chút gì gọi là “sự giao hoà giữa lửa và băng” cả.
Anh chống hờ đầu, cười sảng khoái, “Chào buổi sáng.”
Cô giật tay ra, “Không còn sớm nữa, đại thiếu gia.”
An Thành cười, mặc áo khoác vào, anh nói, “Đêm qua
trước khi ngủ anh cứ suy nghĩ mãi, cuộc sống lúc trước của em là như thế này
à?”
Hân Nhan đang xếp mền đột nhiên khựng lại, lắc đầu,
“Em và ba sống trong nội thành, chỉ khi nào nghỉ hè hay nghỉ đông mới về quê
chơi vài hôm.”
Im lặng một hồi, anh cài nốt nút áo cuối cùng, mới
nói, “Anh chưa từng hỏi qua chuyện ngày xưa của em, có phải rất vất vả không?”
Cô cười cười, nụ cười có chút đắng chát, không muốn
bàn đến, “Vất vả đến mấy cũng đã qua rồi. Dậy đi, cơm sắp nguội rồi.”
Lúc ăn cơm, đứa em họ mười ba tuổi của Hân Nhan – Ngô
Thần cứ nhìn lén An Thành mãi.
Hân Nhan cốc đầu nó một cái không thương tiếc, “Sao
không lo ăn cơm đi?”
Nó hơi oan ức, lại than thở, “Hung dữ như chị mà cũng
có bạn trai như anh An Thành, sung sướng quá còn gì.”
Hân Nhan giận đến trợn mắt, còn An Thành thì cười ha
hả, “Anh bạn nhỏ tinh mắt thật.”
Ngô Thần hơi nhếch mép, “Còn anh thì không có mắt thẩm
mỹ gì cả. “
Lại bị Hân Nhan cầm đôi đũa gõ vào đầu nó nữa.
Thím và dượng bật cười, cười xong lại hỏi, “Tiểu An
này, con tính khi nào kết hôn với Nhan Nhan vậy?”
Hân Nhan xua tay, “Tụi con chia tay rồi.”
An Thành nhéo tay cô một cái, không mạnh cũng không
nhẹ, “Đừng nói bậy trước mặt người lớn.” Rồi lại tỏ vẻ ung dung bình tĩnh trước
mặt người khác, cười nói, “Lần này về, con sẽ dẫn Hân Nhan ra mắt ba mẹ con,
định ngày kết hôn.”
Thím nói, “Kết hôn sớm cũng tốt, nhưng mà có phải hơi
gấp không?”
An Thành nhìn Hân Nhan, cười như không cười, “Vậy là
trễ rồi đó, con sợ cô ấy sẽ theo người ta chạy mất.”
Hân Nhan khựng người, cô biết anh ám chỉ cái gì, xoay
mặt qua một bên, tránh ánh mắt của anh.
Ngô Thần lại nói xen vào, “Yên tâm đi anh An Thành,
ngoài