suy nghĩ lung tung, nhưng em lại nói dối anh là ăn cơm tất niên một
mình.”
“Em…” Cô muốn giải thích nhưng không tài nào thốt ra
một lời.
An Thành tiếp tục nói với giọng điệu bình thản, “Anh
không có nói với em, mấy hôm trước Kha Cẩn Niên tìm đến anh. Anh ta nói với anh
rằng em ở bên anh chỉ vì trả thù anh ta. Còn nói là trong tim em chỉ có anh ta.
Chỉ vì chuyện em gái nên em mới trốn tránh anh ta.”
“Không phải…” Cô vội giải thích.
“Anh không quan tâm” Anh hình như không muốn nghe, cắt
ngang lời cô, rồi tiếp tục nói, “Anh nói với anh ta là anh không quan tâm, chỉ
cần em ở bên cạnh anh, anh có thể mặc kệ trong
lòng em có ai. Nhưng mà em biết không, hôm nay anh mới nhận ra rằng anh rất coi
trọng chuyện này. Có lẽ bản chất con người vốn là ích kỉ như vậy, muốn có người
còn muốn có cả trái tim nữa.”
Nói
đến đây, anh thả tay cô ra, gương mặt nhìn cô không có cảm xúc, nói từng chữ
một, “Hân Nhan, nếu trái tim em không thuộc về anh, thôi thì đừng ở bên anh
nữa, chúng ta chia tay đi.”
Cô nhìn anh trừng trừng, đôi mắt ươn ướt long lanh như
muốn khóc.
Nhưng anh lại không thèm nhìn lấy, quay lưng bỏ đi.
Mặc cho một mình cô đứng bên bờ sông, một mình trong
gió lạnh.
An Thành quả thật là tức điên lên mới bỏ Hân Nhan một
mình bên bờ sông.
Khi anh quay lưng, thực ra là cũng muốn đánh cược xem
cô có chạy theo níu kéo anh không. Nhưng mà, cô không có. Anh cũng đi đến chỗ
xe rồi, cô vẫn không hề chạy tới. Cuối cùng anh cũng không chịu nổi, phải đi
tìm cô. Nhưng mà đi quanh bờ sông một vòng cũng không thấy cô đâu.
Thế là trong lòng chẳng những thất vọng, mà còn ghét
cay ghét đắng cô.
Hận cô trong lòng có người khác mà còn ở bên anh, hận
cô ăn cơm tất niên với tên khác mà còn nói dối anh. Nhưng mà khi nhớ đến nụ
cười dịu dàng mà cô dành cho anh, anh lại không cho rằng cô ở bên anh là vì
muốn trả thù người khác. Cô chỉ giỏi che giấu cảm xúc chứ chẳng biết ngụy tạo
cảm xúc.
An Thành thấy bức bối trong lòng. Tại sao ông trời lại
cho anh gặp phải cô, cô không phải là tuyệt đẹp, tính tình lại khó chịu, đã vậy
gia thế cũng chẳng có, cũng chẳng hiểu vì lẽ gì mà anh lại đâm đầu vô chứ.
Suốt nguyên một tuần ròng rã, anh đều cố gắng không
nghĩ đến cô. Thế nhưng người có khả năng kiềm chế giỏi như anh cũng phải chịu
thua, cô dường như đã xâm nhập vào cuộc sống của anh, không lúc nào anh chẳng
nghĩ đến hình bóng cô.
Anh bảo bản thân là phải ráng chịu đựng. Lần này bằng
giá nào cũng phải để cô xuống nước trước.
Rốt cuộc một lần nữa thua cuộc, anh cầm điện thoại
nhấn phím gọi số điện thoại quen thuộc ấy.
Đổ chuông một hồi mới có người nhấc máy, anh hồi hộp
một lúc lâu, cả buổi mới mở miệng được, “Em đang ở đâu?”
Cô cũng ngây ngẩn một lúc sau mới chầm chậm lên tiếng
, “An Thành?”
Anh còn chưa trả lời, cô đã ôm máy khóc, tiếng khóc
rất thảm thương, “An Thành….làm thế nào bây giờ? …Ông nội mất rồi… người thương
em nhất không còn nữa rồi….”
Anh nghe cô khóc, lòng nhói đau, vội hỏi, “Em bây giờ
đang ở đâu? Anh đến đó ngay.”
Cô khóc nức nở, khó khăn lắm mới nín được, “Em đang ở
quê.”
Chưa đến một ngày, An Thành đã có mặt tại quê của Hân
Nhan.
Một nơi tuy không phải là nhộn nhịp, nhưng lại giản dị
yên tĩnh.
Vừa xuống xe, An Thành đã nhào đến ôm Hân Nhan vào
lòng, “Hân Nhan, ông nội chẳng qua là đến một nơi khác thôi, em đừng đau buồn
quá.”
Hân Nhan không nói gì, chỉ dựa vào lòng anh, cảm nhận
hơi thở của anh. Trái tim lang bạt bấy lâu nay như tìm thấy được nơi thuộc về
nó.
Một hồi lâu, An Thành mới buông cô ra, lúc này cô mới
phát hiện còn một người khác đứng bên xe nữa, đó là Cao Tuấn.
Cô hơi ngại ngùng, chào anh ta một tiếng, “Anh Cao.”
Cao Tuấn vẫy tay, cười, “Cô Lục đừng khách sáo.” Liếc
nhìn An Thành một cái, vẫn tiếng cười hào sảng, “Tôi bị người này ép buộc đấy.
Không ngờ trốn đến thành B rồi, mà vẫn không thoát khỏi sự chuyên quyền độc
đoán của cậu ta. An Thành, anh phải đền cho tôi một chiếc xe mới đấy nhé.”
Cao Tuấn vốn đang công tác yên lành ở thành phố B,
bỗng nhận được điện thoại của An Thành, nói anh ta đang ở sân bay thành phố B,
bắt Cao Tuấn chở anh ta ra ngoại thành. Thế là Cao Tuấn bôn ba tới sân bay đón
An Thành rồi chạy một mạch tới thị trấn J, ông nội Hân Nhan sống ở vùng quê của
thị trấn J, cách thị trấn J chưa đến nửa tiếng đi xe. Vì vùng nông thôn hẻo
lánh, lại chưa sửa đường, xe cứ bấp bênh trên đường bùn, theo lời của Cao Tuấn
nói thì là lục phủ ngũ tạng của chiếc xe cứ thế mà nôn ra hết lại nuốt ngược
lại. Cả đoạn đường như vậy, chiếc xe yêu dấu của anh ta đã không còn bộ dạng
ban đầu của nó rồi.
An Thành bỏ ngoài tai, nắm lấy tay Hân Nhan, “Đứng bên
ngoài bao lâu rồi hả? Tay lạnh ngắt cả rồi, phương Bắc đúng là lạnh thật.”
Cao Tuấn đứng một bên cười đến mức bó tay. Sắc mặt An
Thành trông có vẻ tốt hơn rồi, hồi nãy trong xe, An Thành cứ như muốn ăn tươi
nuốt sống vậy, đã chạy trên đường cao tốc rồi mà anh còn than xe chạy chậm, chỉ
sợ là cho dù lái máy bay thì anh cũng cho là chậm.
Hân Nhan dắt hai người vào trong nhà.
Thím Hâ
